IPB

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

> 50 năm thực nghiệm về giáo dục ý chí, SAKURAZAWA NYOICHI (OHSAWA)
Thelast
bài May 28 2007, 08:31 AM
Bài viết #1


The last...
***

Nhóm: Administrators
Bài viết: 1,325
Gia nhập vào: 10-February 07
Thành viên thứ.: 4



50 NĂM THỰC NGHIỆM VỀ GIÁO DỤC Ý CHÍ
(“ISHI” KYOIKY GỌU NEN NO JIKKRN HOKOKU)

SAKURAZAWA NYOICHI (OHSAWA)
A.M Ngô Thành Nhân dịch


MỤC LỤC
Lời nhà xuất bản

Lời người dịch

Lời nói đầu

Chương I: Căn bản của tất thảy nền giáo dục: Giáo dục ý chí.

Chương II: Giáo dục ý chí.

Chương III: Nền giáo dục trong thế giới văn minh.

Chương IV: Một thế giới mới: Thế giới hoà bình nhờ giáo dục sáng tạo

Món ăn đúng phép của các dựng phụ (Phụ nữ có thai)

Chương V: Trật tự vũ trụ

Chương VI: Kết luận


--------------------
The last
Go to the top of the page
 
+Quote Post
 
Start new topic
Trả lời
Thelast
bài May 29 2007, 02:50 PM
Bài viết #2


The last...
***

Nhóm: Administrators
Bài viết: 1,325
Gia nhập vào: 10-February 07
Thành viên thứ.: 4



MÓN ĂN ĐÚNG PHÉP CỦA CÁC DỰNG PHỤ

Thật không có gì thiết yếu cho đời sống của con người và xã hội cho bằng món ăn thức uống của bà mẹ trong thời kỳ thai nghén. Thời kỳ ấy là thời kỳ thiết lập ra cơ sở trọn đời của con người. Thời kỳ ấy tức thời kỳ phản phục của quá trình tiến hoá trong 3 tỷ năm rút ngắn lại!

Thật không có gì có ảnh hưởng hơn đối với đời người cho bằng món ăn thức uống trong thời kỳ thai nghén!

Như trên tức là căn bản giáo dục của con người trong thời kỳ thai nghén.

Việc giáo dục về sinh lý học và sinh vật học trong thời kỳ thai nghén và thanh niên cũng rất quan trọng như trong thời kỳ thai nghén vậy. Trong cỡ tuổi này nếu người ta cho ăn những thức ăn đúng phép, thế nào lớp thanh niên và thiếu niên cũng giữ được đúng theo “7 điều kiện của sức khoẻ”. Và ai cũng đã giữ được một cuộc đời hạnh phúc. Họ sẽ thành ra người độc lập, không nương dựa vào ai, tự học, tự lập lấy. Một người như thế, thế nào cũng gây dựng được một gia đình lạc thú. Họ sẽ nỗ lực gây dựng được một xã hội hạnh phúc, một quốc gia hạnh phúc. Nếu trong số 10 người có được 1 người như thế, tức trong 100.000 triệu người có được 10 người như thế, xứ sở họ sẽ thành được một xứ sở tự do và hoà bình. Nếu trong thế giới có được 10 nước như thế, trên mặt địa cầu sẽ thấy rõ cảnh Hoà bình vĩnh viễn và lối giết người từng đám theo lối chiến tranh thảm ngược là cảnh chẳng bao giờ thấy ở loài cầm thú, không còn thấy nữa, cảnh hoà bình (tức là thế giới mà cảnh giết người từng đám không còn nữa) là cảnh toàn nhân loại tha thiết vậy. Nhưng muốn cho có cảnh ấy, ngoài cách giáo dục về sinh vật học và sinh lý học ra, thật không còn có cách giáo dục nào hoặc phương pháp nào giản đơn hơn nữa.

Trải 54 năm, tôi đã đi khắp thế giới để diễn thuyết và trước thuật truyền bá phương pháp giáo dục về sinh vật học và sinh lý học này tôi đã thấy rõ được hiệu quả chứng thực vô số. Những thực chứng ấy đã được in ra trong các sách và tạp chí riêng của tôi.

1) Ông William Dufty, người Mỹ, 50 tuổi, nguyên sĩ quan không quân được huân chương cao cấp của nước Anh, Pháp, Thuỵ sĩ, sau cuộc đệ nhị thế chiến ông bị bệnh, phải nằm bệnh viện 10 năm, rán chịu ôm cái thân hình nặng trĩu 80 kg như xác chết sống vậy, không biết cách gì hơn.

Trước đây 2 năm, ông xem các sách của tôi và khởi sự thực hành phương pháp chính thực theo lời chỉ dẫn của tôi, thế mà ông tự chữa lành được bệnh, trẻ lại 20 tuổi và sút mất 37 kg trong 6 tháng. Ông ta quá sức vui mừng, để tỏ lòng biết ơn, ông quyết tâm từ nay về sau trọn đời thực hành phương pháp trường sinh. Sau 3 ngày lành bệnh ông viết ra quyển “You are all Sampaku” (Các bạn tất thảy là tam bạch). Công việc tuy tốn công phu (trải 1 năm), nhưng danh tiếng của ông được vang dội. Ông đã tuyên bố sẽ dịch tất cả tác phẩm của tôi để giới thiệu với các bạn Tây phương.

2) Philipe Fagan, một thanh niên xứ Texas, người nóng tính, hay đấu khẩu, thân hình đầy thương tích, cậu ta sang Nhật để học phương pháp chính thực tức nguyên lý Hoà bình.

Cậu khởi sự ăn số 7 (tuyệt đối còn gạo lứt muối mè) từ tháng 10 năm trước (1965). Một thời gian rất ngắn, cậu trở thành một thanh niên bảnh bao, hiền lành, trầm tĩnh dễ thương, cậu tuyên bố sẽ ăn số 7 trong 10 năm - kể từ nay đã được 5 tháng để bù lại 27 năm cậu ăn uống bậy bạ. Hàng ngày bữa trưa nào cậu cũng ăn tại nhà tôi. Để trả ơn, cậu ta giữ phần trả lời các thư từ khắp xứ trên thế giới gửi đến cho tôi bằng Anh văn. Bữa nào cũng như bữa nào, từ cảnh chùa Động vân tự cậu đi chân gánh đến cho chúng tôi 30 lít nước giếng trong trẻo để dùng nấu bữa ăn cho độ 20 người trong nhà.

3) Bà Legaye, ở Bruxelles (Bỉ) từ 26 năm nay bị nhiều chứng bệnh kinh niên, tựu trung có bệnh ung thư. Trước đây 10 năm bà thực hành tất cả bệnh và trẻ lại 20 tuổi. Từ đây bà đi theo tôi khắp nơi. Bà đã qua tới Nhật 2 lần với tôi và lưu lại Nhật trên 1 năm. Mỗi bữa tối bà đi từ khách sạn đến nhà tôi để ăn cơm, tốn mất 3.000 yên tắc xi. Bà cho rằng được đến ăn cơm với chúng tôi thật trong đời không gì sung sướng bằng, mặc dầu chúng tôi chưa có dịp nói chuyện riêng cặn kẽ với bà, vì lúc nào trong nhà cũng có độ 20 người khách ăn cơm. Trước đây 10 năm bà có cho chúng tôi 1 triệu yên và sau đó mỗi năm cho thêm, tính có cả 10 triệu yên trong 10 năm.

4) Cô Cuilitz ở Bruxelles (Bỉ) sau khi thực hành phưong pháp trường sinh, co lành được bệnh, nhân sinh quan của cô đổi ra khác hẳn, cô bỏ ra tặng tôi một số nhà vườn xứng đáng 20 triệu yên.

5) Một tiểu thư Mỹ, cô Pletrersky ở Nữu ước bị bệnh gần chết, nhờ phưong pháp trường sinh cứu cô sống trở lại, cô để dành số tiền trên 2 nam để qua thăm nước Nhật, nhưng rồi không đi, đem số tiền ấy tặng cho người Việt nam thực hành phương pháp trường sinh. Rõ là một cái gương sáng trong việc chuyển hoán nhân sinh quan.

6) Bà Teal Ames, một nữ tài tử vô tuyến truyền hình, nhờ phương pháp trường sinh cứu khỏi các bệnh tật, cô bèn từ giã nghề của cô hàng tháng lương hưởng 200 ngàn yên và hy sinh tất cả của cải, hiến thân chịu nhọc nhằn mở ra xưởng máy chế các món ăn trường sinh Chico-Sanincororate ở Mỹ. Hàng ngày cô lăn bột trong xưởng này để lo chế ra bánh mỳ lứt, lấm lem lấm luốc chẳng khác nào cô bé Lọ lem (Cedrillon). Thế rồi sau đó cũng có một “hoàng tử” đến rước cô về kết nghĩa trăm năm.

7) Đúng 5 năm trước đây, báo chí các nước có đăng về việc “Tân xuất Ai cập ký” là việc 34 người theo phương pháp trường sinh, lên xe bỏ Nữu ước ra đi, băng ngang qua cảnh sa mạc và núi non miền cao nguyên phủ tuyết của Mỹ châu để đến California. Vị Moise chỉ đạo cho cuộc “Tân xuất Ai cập ký” ấy là một “người Nhật tên gọi là Georges Ohsawa”?

8) “Giết người bằng đạo Thiền” – Tháng 11 năm 1965, chiến tuyến trường sinh đã tràn ngập Hoa kỳ như nước lụt, tự nhiên bị phản kích ghê gớm:

Bà Simon, một nghệ thuật gia trẻ tuổi (24 tuổi) rất chân thuần như một vị thần, một đứa bé ngây thơ, bà là một trong hàng trăm người Mỹ đã hăng say theo phương pháp trường sinh. Trước khi chết bà có viết cho tôi nhiều bức thư đầy ý nghĩa, biểu lộ được tính cách của bà.

Khoảng đầu năm 1965 bà cùng chồng bà khởi sự thực hành phương pháp trường sinh vừa trong một tuần lễ hai vợ chồng đã chữa được lành bệnh nan y một cách thần kỳ. Những bệnh của hai ông bà chỉ vì ăn uống bậy bạ cùng dùng những thức ăn ma dược thường ngày trong 10 năm về trước, nên chẳng có phương pháp nào chữa trị. Riêng về bà Simon mắc những bệnh thần kinh suy nhược, tâm trạng bệnh, ho, lao, trúng độc ma dược, chữa được lành, nhưng sau khi lành, bà có thêm nhiều món ăn khác vào các món ăn trường sinh. Vì thế mà bà chết ngày tháng mười.

Ai nấy đều biết những hàng phụ nữ thuần chân và ngây thơ như ấu nhi, tấm lòng trong trắng như ngọc, phần nhiều hay khiếm khuyết vè phương diện xét lại mình (tự kỷ phê phán), thành phải chịu một tối hậu bi thảm. Thân phụ của bà là một đoàn trưởng đoàn luật sư, ông ta ra mặt công kích “phương pháp trường sinh của Nhật” khắp trên báo chí và radio, vì thế sách vở của tôi bị cấm không được bán, cuộc vận động về phương pháp trường sinh bị cấm ngặt, ông Dufty là người viết ra quyển “You are all Sampaku” và nhà xuất bản đều bị kiện, cô Irma Paule tổng thư ký của Viện Ohsawa cũng bị kiện. Rõ thật là một “cú” ghê tởm cho cuộc vận động phương pháp trường sinh ở Mỹ. Giữa tháng 11 năm ấy trên các báo chí, radio, vô tuyến truyền hình, khắp nơi đều có nói tới. Nhưng cũng nhờ có việc kiện tụng, công kích ấy thành ra phong trào thực hành phương pháp trường sinh đáng lẽ xẹp đi thì trái lại càng ngày càng bành trướng gấp mấy lần trước kia, số người theo thực hành càng ngày càng vô số.

Bà Simon là một người phụ nữ thuần chân, thuần tính, thuần ai. Nhưng cái vẻ đơn thuần chính trực ấy, cũng như đa số người Mỹ bà thiếu hẳn trí phán đoán và chỗ suy tư. Rốt cuộc bà phải chịu một vận mạng tối hậu bi thảm, chỉ vì bà chẳng hiểu gì về lý thuyết cả, mặc dầu bà rất nhiệt tâm về thực hành.

Trường hợp của bà khiến cho thấy rõ “Triết lý không kỹ thuật là vô dụng, kỹ thuật không triết lý là nguy hiểm”.

Mỗi khi đưa ra mọt lý thuyết và chủ nghĩa gì mới, không làm sao tránh khỏi chỗ nguy hiểm ấy được. Lý luận không thực hành, triết lý không kỹ thuật đều vô dụng. Kỹ thuật và khoa học không có lý luận cũng như không có triết lý, đều nguy hiểm. Nói về y học, giáo dục, chính trị, kỹ nghệ, nông nghiệp nếu không có nguyên lý tức là Đệ nhất Nguyên lý: Đại nghĩa, nguyên lý sinh mạng (sức khoẻ, ưu mỹ, hạnh phúc, tự do, chính nghĩa) tức là “Trật tự vũ trụ vô hạn”, thảy đều như thế cả. Nền y học và giáo dục hiện đại nói ra như khó tin mà sự thật thì chẳng biết gì đến sinh mạng! Chính trị không có mục đích gì khác hơn là độc chiếm quyền thế và dùng bạo lực, công thương, nông đều nhận lầm cho rằng mối lợi là nguyên lý. Nhất là nông nghiệp là một ngành sản xuất ra số thực phẩm để nuôi sinh mạng, thế mà cũng nhắm vào mối lợi làm mục đích. Hiến pháp của Nhật bản lấy nông nghiệp làm cơ bản cho chính trị. Trong 3 thần sắc của Nhật có một cái chú trọng dùng nông nghiệp theo đường chính thực sinh hoạt làm Quốc thị.


--------------------
The last
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Gửi trong chủ đề này


Reply to this topicStart new topic
2 người đang đọc chủ đề này (2 khách và 0 thành viên dấu mặt)
0 Thành viên:

 



.::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 21st June 2026 - 05:45 PM