IPB

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

> Các ví dụ về âm và dương
Diệu Minh
bài May 8 2014, 06:09 AM
Bài viết #1


Bạn của mọi người
***

Nhóm: Administrators
Bài viết: 20,821
Gia nhập vào: 13-February 07
Từ: 103 ngách 2 ngõ Thái Thịnh I
Thành viên thứ.: 5



Tiên sinh Ohsawa nói: bệnh kiêu ngạo là bệnh khó chữa nhất,
Khó chữa hơn cả ung thư là bệnh cực âm;

Ngay với đạo Phật, Đức Phật cũng có nói tới ngã mạn là một tâm hành xấu như sau: so sánh mình hơn người: cống cao ngã mạn thích đứng trên thiên hạ, so sánh mình bằng người, cũng là ngã mạn không phát sinh tâm thiện; so sánh mình kém người sinh ra tự ti... không có lợi trên con đường phát triển tâm linh... rất khó chứng ngộ Vô Ngã...

Thế nào là TƯỚNG KIÊU?

- Về giọng nói: cố gắng nói cao giọng, nói khan tiếng do tâm tham thúc đẩy...

- Làm việc: thích làm việc sạch sẽ, cái sạch do người khác mang lại không phải do mình tạo ra, thích ăn trên ngồi chốc! không phải do xã hội tôn vinh đẩy mình lên cao mà tự tạo ra các loại CAO ngạo: nhà cao...

- Tự hào: có hai loại: tự hào dương và tự hào âm? tự hào âm của kẻ tiểu nhân NỔI lềnh phềnh, tự hào của tấm lòng quảng đại là tự hào dương nó dễ thương và dễ chịu vì nó cân bằng... ví dụ: tôi tự hào là tôi hàng ngày đều nhớ tưởng tới TRỜI PHẬT là những đấng tối cao trọn tốt trọn lành và cố gắng làm theo điều Phật dạy: giữ giới, thiền định tuệ...

- Nhà tôi có hai nhân viên thường xuyên bị tôi mắng cho về tội: ở bẩn, hay quên và máy móc... thiếu tinh thần trách nhiệm và mê tiền và mê đắm những thứ thuộc về vật chất, rủ đi lên chùa khó khăn, vì lên chùa dễ phát sinh các tâm thiện hơn là ở trốn hồng trần... không quan tâm tới đời sống tinh thần và tâm linh của PP này cũng không ngày càng khiêm nhường... c Huyền bán hàng ở nhà tôi thực chất bằng tuổi tôi nhưng tôi gọi là chị vì nghĩ TƯỞNG là hơn tôi tuổi, tới khi gần thôi việc ở nhà tôi mới khai ra là cùng sinh năm 1959; có lần khách tới nhà tôi, mách: hôm trước em tới chị có phải là chị Trâm không? thì thấy không nói gì nên em tưởng đó là chị ...

Sắp đi khỏi nhà tôi để mở một quán ăn và bán đồ giống nhà tôi ở ngay gần nhà tôi cách khoảng 20 mét, thì lại quảng cáo: sắp mở một quán phở TO BỰ... khi Hoa và Huyền đồng thời cùng xin đi không làm ở nhà tôi thì thái độ lúc đó của họ: run rẩy và mặt tái xanh tái xám vì các tâm gian tham chiếm lĩnh... tôi khá thắc mắc tại sao họ lại có các loại trạng thái đó?

Hóa ra là họ nói dối: họ bảo mở quán phở quán bún lứt... và vài ngày sau họ bày bán một số thứ giống y chang như của nhà tôi nhưng do trí phán đoán và phước của họ nên họ ca ngợi và nhập một loại phở lứt khá âm về bán... không phải là PHỞ TRÀ,

Họ chưng biển to hơn, treo cao hơn và che khuất cả biển hiệu của nhà tôi...

He he, ông thánh đẻ ra kẻ trộm,
C Huyền có nhiều biểu hiện gian tham từ lâu nhưng vì tôi mải miết lo tu hành nên tôi cứ bỏ qua... trước khi Hà thủ về nhà là có dặn tôi: cô phải cảnh giác!

Vì si mê do tham chi phối và chị Hoa Đạo có nói đó là những người ở các cõi giới th


--------------------
________Ngọc Trâm_________
Go to the top of the page
 
+Quote Post
 
Start new topic
Trả lời
Diệu Minh
bài May 14 2014, 03:46 PM
Bài viết #2


Bạn của mọi người
***

Nhóm: Administrators
Bài viết: 20,821
Gia nhập vào: 13-February 07
Từ: 103 ngách 2 ngõ Thái Thịnh I
Thành viên thứ.: 5



Cô là đệ tử của Đức Phật và tiên sinh Ohsawa, đàn bà phải THỦ về gia đình lo cho bản thân và gia đình mình, khi nào đủ đức đủ tài hay nhảy ra CỨU đời,

Họ không thủ về nhà mà lao ra đường CỨU AI?
trong khi tụi thanh niên Thực dưỡng ở Hà Nội lông bông cả đám kia kìa...

Họ vừa dốt nát, tối tăm, và hám lợi, bị cô chê hàng ngày bèn rủ nhau ra mở cửa hàng từ 6h30 sáng - 7 giờ tối, có hôm cô thấy 8h30p tối mà họ vẫn lọ mọ đóng cửa quán???
Vậy thử hỏi họ có mặt ở nhà với chồng con họ mấy giờ?

Có ông chồng và đứa con nào MUỐN mẹ nó lao ra ngoài đường từng ấy giờ?

Đức Phật dạy: các con đừng có túm tụm lại với nhau mà hãy như ngọn đuốc tới những nơi nào chưa có ai...

Một người bạn Thực dưỡng gọi mấy người đó là loại người VỚT BỌT, hớt bọt... mất gốc.

Và họ bị rất nhiều người có trí cười chê... và ai cũng thấy họ buồn cười, phi logic...

Lập tức cô phải xử lý lại biển hiệu nhà cô ngay mất thời gian và tiền bạc kẻo bà con lại quở là SAO KHÔNG BẢO cho họ BIẾT?
Cách đây mấy hôm, có bác gọi điện thoại tới nhà cô kêu ca phàn nàn tới đó mua bánh chưng thực dưỡng ở đó về ăn bị đầy bụng...
Họ học bài chưa thuộc đã ti toe mở cửa hàng,

Giờ có ai tới hỏi họ THỰC DƯỠNG là gì bảo đảm họ không trả lời được...
Vậy có nên quảng bá cho một cái nơi như vậy cho bá tánh?

Họ nhập phở lứt rất âm vào bán và còn tự đắc khen NGON?
Cách làm loại PHỞ đó cô biết rõ: họ ngâm nước gạo lứt và ép bớt nước rồi cho vào máy đùn... gạo lứt âm và mau chua nhất là về mùa hè...

Còn loại phở lứt nhà cô đặt thì sử dụng nước trà Bancha để làm và khi xay ra thì đổ ngay vào băng truyền cho chạy ra thành phở.. hai cách làm khác nhau...

Ví dụ như thế, nhưng chúng sinh nào gieo duyên đểu thì gặp hàng có chất lượng tồi, thế thôi. Nhất ẩm nhất trác giai do tiền định

Bất cứ gì trên thế gian này đều có đủ thứ hạng người cùng tham gia... ngay kinh Phật cũng: ta nghe như vầy... và nhận đó là "hàng" của nhà NHƯ LAI, hi



--------------------
________Ngọc Trâm_________
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Gửi trong chủ đề này


Reply to this topicStart new topic
1 người đang đọc chủ đề này (1 khách và 0 thành viên dấu mặt)
0 Thành viên:

 



.::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 30th January 2026 - 03:08 AM