![]() |
![]() |
![]()
Bài viết
#1
|
|
Advanced Member ![]() ![]() ![]() Nhóm: Members Bài viết: 107 Gia nhập vào: 12-August 08 Thành viên thứ.: 795 ![]() |
Tôi là người Việt nên rất yêu mến Cội Nguồn người Việt.
Tôi thường nghe thầy tôi là Đức Hư Không Tạng Diệu Không kể lại rất nhiều lịch sử, nhưng đáng chú ý nhất đó là lịch sử Tiên Rồng. Thầy tôi kể, lịch sử Tiên Rồng là một lịch sử có thật, lịch sử tốt đẹp nhất của dân tộc Việt Nam. Đã trải qua nghìn năm Văn Hiến do các Vua Hùng tôn thờ truyền lại. Thầy tôi nói, Quốc Tổ Hùng Vương là Đấng Chí Tôn Thiên Đế lâm phàm, đã để lại cho con cháu Việt Nam. Hai di sản quí hiếm. 1: Là di sản Non Sông Tổ Quốc. 2: Là di sản Văn Hóa Cội Nguồn. Nền Quốc Đạo Tiên Rồng Dân Tộc. Nền Quốc Đạo Tiên Rồng là Tinh Hoa vũ trụ, là tiền đồ ung đúc bao thế hệ tinh thần Dân Tộc, trở thành Dân Tộc Thần Thánh. Rừng vàng biển bạc Non Sông đất nước là tiền đồ ung đúc lên sự giàu sang ấm no hạnh phúc. Tôi lại hỏi. Thưa thầy: Nền Quốc Đạo Tiên Rồng tốt đẹp như vậy, sao không phát triển truyền bá rộng rải cho thế hệ con cháu gìn giữ? Thầy nói. Nền Quốc Đạo Tiên Rồng là Nền Thiên Luật vũ trụ, Hiến Pháp Đại Đồng Tạo Hóa, Đạo Trời, Thiên Đạo. Chỉ dành riêng cho Vua thờ, không phải Đạo của dân thờ. Hơn nữa trình độ dân trí thời ấy quá lạc hậu, tập tục mê tín dị đoan quá lớn. Hơn nữa Nền Quốc Đạo Tiên Rồng lời lẻ thâm sâu khó hiểu nên không thể truyền rộng rãi xuống dân được. Chỉ vào ngày hội lớn mới được nghe. Nhưng đó chỉ là lời truyền dạy khuyến thiện mà thôi, còn Tinh Hoa của Nền Quốc Đạo thời dân khó mà được nghe. Nền Quốc Đạo Dân Tộc là Nền Hiến Pháp, Luật Pháp trị Quốc an dân, Nền Quốc Học Văn Minh thời đại. Nhất là lọt vào Tà Ma Ngoại Đạo thời nguy hiểm cho đất nước, họ lợi dụng chánh giáo mê hoặc dân chúng, y giáo một đường giảng một nẻo. Bốp méo Luật Thiên chuyện không nói có chuyện có nói không. Nhất là kẻ thù có dã tâm xâm lược. Thời tai họa không biết đâu mà lường. Thầy nói. Giữ Tổ Quốc Non Sông đã khó. Giữ gìn Nền Quốc Đạo lại càn khó hơn, vì thế Văn Hóa Cội Nguồn được coi như là báu vật vô giá, được giữ gìn nghiêm ngặt. Hơn nữa Thiên Cơ chưa đến thời cơ chưa phù họp. Thời xa xưa ấy Dân Tộc Văn Lang nói riêng, nhân loại thế giới nói chung. Khoa học thế giới vật chất trên đà đang hình thành tượng búp, chưa thành búp nói gì đến nở hoa khoa học Văn Minh vật chất. Nên chưa chế tạo ra giấy bút tinh vi. Chỉ dùng da Thú thay cho giấy. Còn dùng thanh tre thay cho giấy là sau này mới có. Không những nền Văn Minh vật chất chưa thành búp mà ngay cả chữ viết cũng còn thô sơ lạc hậu không kém. Khó mà diễn tả ý của Văn Kinh. Lấy việc khắc tượng, vẽ hình họa cảnh lên đất, lên đá, lên cây để truyền dạy cho thế hệ sau. Sự truyền dạy ấy không mấy đem lại kết quả. Quốc Tổ Vua Hùng cũng thấy rõ được điều này. Nên nói rằng ta sẽ trở lại trần gian ở kỳ 3. Là thời kỳ trình độ dân trí lên cao. Khoa học vật chất đã nở hoa rực rỡ. Văn Hóa Cội Nguồn ra đời không có điều kiện để lại Kinh Luân. Mọi chuyện truyền giáo chỉ truyền khẩu cho nhau, thông qua khẩu tự ngôn từ Từ thế hệ này sang thế hệ khác. Cứ thế kéo dài mấy nghìn năm thời chuyện gì xảy ra. Đó là tam sao thất bổn. Làm sai lệch chính văn là đều không tránh khỏi vì thế Nền Tinh Hoa Quốc Đạo cũng dần dần biến mất, thay vào đó là những chuyện sai lệch. Có thể nói buổi ban đầu truyền giáo, Quốc Tổ Vua Hùng thuyết kể về Con Rồng Cháu Tiên thật. Về sau qua nhiều thế hệ truyền giáo thuyết kể Con Rồng Cháu Tiên, qua những lý luận mơ hồ, kể lần ra loài Rắn nước không còn chút uy lực nào cả. Rồi bị ngoại xâm biến thành con giun dưới chân của chúng, Dân Tộc Tiên Rồng trở thành dân tộc nô lệ. Thế hệ con cháu Vua Hùng càng về sau càng đánh mất Tinh Hoa Văn Hóa Cội Nguồn. Từ một lịch sử anh linh cao đẹp, rồi trở thành một tập quán truyền thuyết chân lý mơ hồ. Từ đây con cháu Tiên Rồng sa vào cảnh tối tăm. Nô lệ ngoại bang, nô lệ Thần Quyền, nô lệ Kiến Thức. Nhất là những thức vô cùng độc hại dẩn đến cảnh nồi da nấu thịt, anh em tàn sát lẩn nhau. Đạo Đức xã hội xuống cấp trầm trọng, dẩn đến chiến tranh truyền miên khó mà kết thúc. Đói nghèo lạc hậu đeo bám cuộc đời. Thương thay. Thương thay. ********* Hết phần mở đầu Long Hoa Mật Tạng, mời khắp tần lớp xã hội con cháu Việt Nam, xem tiếp phần 1 chương 2 Long Hoa Mật Tạng Bộ Kinh tối cao, có một không hai trên toàn nhân loại. Chỉ cần đọc qua một lần, thời nhất định siêu sanh lên các tần trời, cõi trời hoặc trở thành những nhà lảnh tụ thiên tài. Lưu danh mãi nơi hậu thế. Nếu như đọc tụng ấn in, hoặc giảng giải cho người khác nghe, thời công đức phải nói là vô cùng vô tận. Phải nói là cầu đâu linh đó, cầu chi đặng nấy. Bằng có lời chi xúc phạm thời đại họa giáng xống không biết đâu mà lường. Chỉ cần khen ngợi một câu Muôn đời vạn kiếp siêu sanh cõi trời Chỉ cần xúc phạm một lời Họa tai giáng xuống đứng ngồi không yên Linh thiên linh ứng vô biên Chỉ cần thành kính cũng nên sang giàu. https://www.mediafire.com/file/yzzv6paw7xx3..._NGUON.zip/file |
|
|
![]() |
![]()
Bài viết
#2
|
|
Advanced Member ![]() ![]() ![]() Nhóm: Members Bài viết: 107 Gia nhập vào: 12-August 08 Thành viên thứ.: 795 ![]() |
CHƯƠNG 8
PHẦN 3 MƯỜI TÁM GIỚI Lục Trần: Sắc – Thinh – Hương – Vị – Xúc – Pháp. Lục Căn: Nhãn – Nhĩ – Tỷ – Thiệt – Thân – Ý. Lục Thức: Nhãn Thức, Nhĩ Thức, Tỷ Thức, Thiệt Thức, Thân Thức, Ý Thức. Như vậy Thái Tử tạm thời không cho Lục Thức khởi tưởng phân biệt bám theo Lục Trần. Bằng phương pháp Đại Giới. Cắt đứt nhân duyên không cho Lục Thức phân biệt Lục Trần, Đại Định. Chỉ an trụ vào Thấy – Nghe – Hay – Biết tự nhiên. Nói một cách dễ hiểu hơn, là Thái Tử tạm thời không cho Lục Thức bọt nước Tiểu Linh Hồn của mình. Khởi tưởng phân biệt Lục Trần, bám theo Lục Trần huân tập ái dục. Lục Thức bị Đại giới tự nhiên trói chặt, Đại Định. Lục Thức đã an định. Thời lục căn thanh tịnh lần lần trong sạch, Lục căn càng thanh tịnh trong sạch bao nhiêu thời cảnh giới Thần Thông tự hiện ra bấy nhiêu. Cũng như mặt kính đã lau sạch bụi thời cảnh giới bí mật vũ trụ tự hiện ra dần. Cũng như mặt Hồ yên lặng thời trăng sao trời đất điều hiện rõ. Từ Lục Thức phàm phu mê muội chuyển thành Lục Huệ của Bậc Đại Giác Ngộ. Trong Lục Huệ. Tự nhiên thanh tịnh pháp Huệ là cao nhất. Chính là cái thấy, nghe, hay, biết Toàn Năng Toàn Giác Cái thấy, nghe, hay, biết của bọt nước trở thành cái thấy, nghe, hay, biết của nước. Cái thấy, nghe, hay, biết tự nhiên không chấp trước, cái Thấy – Nghe – Hay – Biết của Bậc Chánh Đẳng Chánh Giác. Sự chấp trước cái tôi cái ta không còn nữa. Trở thành Đấng Đại Từ Bi, Đại Trí, Đại Dũng. Cái thấy, nghe, hay, biết tự nhiên vũ trụ là mình, mình là vũ trụ, không phân biệt gì cả. * * * Hết phần 3 chương 8 Long Hoa Mật Tạng, mời xem tiếp phần 4 chương 8. * * * CHƯƠNG 8 PHẦN 4 GIÁC NGỘ Nhìn núi non trùng điệp, Chim kêu vượn hú, suối lượn uốn quanh. Hoa chen lá, đá ẩn tàng chen cây Cánh hoa lấp lánh đua nhau thi màu thi sắc. Tùng Bách thi nhau xanh mướt đua tàng, khoe tán. Đào Mai đua dáng đua xuân. Gió reo cửa Động, nước luồn qua khe, lá cành rung nhẹ, bướm nghe nhạc rừng, nước non cảnh đẹp, cảnh vật tưng bừng. Nhưng Thái Tử có nghe như không nghe, có thấy như không thấy, có hay như không hay, có biết như không biết, Thái Tử giờ đây thấy, nghe, hay, biết tự nhiên không khởi một niệm phân biệt. Thái Tử xuất thần liên tưởng quan sát càng thêm Đại Ngộ. Chân giả, giả chân, trong chân có giả, trong giả có chân. Trong bọt nước có bản thể của nước, trong Tiểu Linh Hồn có bản thể của Đại Linh Hồn. Bản thể Linh giác trong sạch vô vi, vô vi mà thường vi, không tánh, không tướng, không ý không thức. Nhưng Khi bản thể Linh giác tiếp xúc với cảnh giới Lục Trần, biến sanh sáu thức, sáu thức này sanh ra dựa trên ngũ uẩn. Sắc, thọ, tưởng, hành, thức, rồi huân tập nghiệp lực thông qua thập nhị nhân duyên. Hình thành hành trình sanh tử. Có thể nói tóm tắc khái niệm như sau: Chỉ cần phá vỡ cắt đứt nhân duyên của chúng, thời chân tánh thanh tịnh ngay. Chân Tánh mê không làm chủ được mình luôn chạy theo Tánh thấy, nghe, hay, biết của mình khởi ý phân biệt Lục Trần, khởi ra vô lượng nghiệp thức. Nhất là những nghiệp thức ác làm cho chân tâm chân tánh không thanh tịnh được, lao theo trần cảnh huân tập nghiệp quả luân hồi sanh tử. Chân Tánh mê không làm chủ được mình gọi đó là Vô Minh (1) không làm chủ thấy, nghe, hay, biết của mình khởi tâm phân biệt vô minh sanh Hành (2) vì mê bám lấy Lục Trần khởi ý gieo nghiệp sanh ra Lục Thức (3). Như vậy Chân Tánh là bản thể nước. Vì không làm chủ được bản thể khởi ý phân biệt sanh ra thức bọt nước ý thức, bọt nước ý thức dựa trên ngũ uẩn, sắc, thọ, tưởng huân tập quả nghiệp hành, thức thông qua thập nhị nhân duyên, luân hồi sanh tử. Sáu thức do vô minh, tánh mê tạo ra, nên sáu thức u mê không khác nào tánh mê cả. Sáu thức từ ý thức phản tỉnh nhận thức phân biệt cảnh giới sắc chất, vì thế Danh Sắc sanh ra (4) Danh Sắc là danh từ. Danh từ Lục Trần sanh ra liền xâm nhập vào ý thức, nhận thức, Lục Nhập (5). Đã có Lục Nhập thời sự tiếp xúc liên tục xảy ra, Xúc (6) đã tiếp xúc liên tục cảm thụ rồi trở thành thói quen. Thụ (7) đã trở thành thói quen trì níu ưa thích ưu ái. Ái (8) cái gì ưu ái ưa thích, thì bảo thủ giữ chặt không buông ra Thủ (9). Thủ là quả nghiệp của ý thức, nhận thức, quả nghiệp đã có thì nó tiếp tục khởi sanh, dù cho đó là nghiệp dữ hay nghiệp lành, quả nghiệp đã có, Hữu (10) đã kết quả ý thức, nhận thức đủ nhân duyên, thì liền khởi sanh, Sanh (11) đã có sanh thời theo quy luật tự nhiên, thành, trụ, hoại, không. Sanh, lão, bệnh tử. Tử (12) đó là chuỗi nhân duyên tạo lên vòng sanh tử theo định luật tiến hóa tự nhiên không có chi là lạ. Muốn thoát khỏi sanh tử ra khỏi cảnh giới luân hồi thoát ra cảnh giới Mê cảnh giới ác thời cắt đứt nhân duyên. Cũng như người tạo vật tạo ra cảnh giới nầy chán chê thời bỏ đi, hoặc tạo ra cảnh giới khác chơi vậy. Chán chê cảnh giới ác thời bỏ đi, tạo ra nhân duyên cảnh giới Thiện để vui chơi. Thái Tử đã nhận ra sự huyền diệu của bộ máy huyền cơ vũ trụ, nhờ làm chủ được Linh Căn Linh Hồn của chính mình, hàng phục Tâm Viên Ý Mã đi vào cảnh tối cao Đại Định phải nói là không thể luận bàn cho hết được sự diệu dụng của nó và đây chính là chìa khóa vũ trụ mà ai ai cũng có, dùng nó để đạt đến mục đích cuối cùng. Thái Tử đã thật sự làm chủ Linh Hồn của mình, tiến đến mở cánh của Cội Nguồn. Bước vào nhà vũ trụ, làm chủ vũ trụ. Thái Tử bỏ cái thấy, nghe, hay, biết, phân biệt của thức, bọt nước. Trở về cái thấy, nghe, hay, biết tự nhiên, phản tỉnh ra vô lượng ý giác ngộ, ý thức giác ngộ khởi sanh ra khế hiệp với Chân Tâm Chân Tánh. Liền khởi dụng Như Lai Tạng Tánh vũ trụ. Phải nói là bất khả tư nghì không thể luận bàn được nữa. Sự thấy, nghe, hay, biết tự nhiên của Thái Tử, đưa Thái Tử đến lần lần khám phá hết bí mật sự huyền vi cũng như huyền cơ của vũ trụ. Chỉ trong chốc lát Thái Tử đã đạt đến đỉnh cao của thiền tâm, an trụ vào Chánh Định, Chánh Tư Duy, Chánh Kiến, Chánh Niệm, Chánh Nghiệp, Chánh Tuệ hay còn gọi là Chánh Giác. Đây nói về Đức Cha Trời Long Hoa Cửu Huyền Ấn Quang Tối Thắng Như Lai, Lạc Long Quân, Đấng tối cao hiện thân của Đức Tổ Tiên, Đấng chủ quản Linh Hồn, Đấng điều hành bộ máy Huyền Cơ vũ trụ, thấy rõ người con Cả Đức Chí Tôn đầu thai xuống trần, đang dùng con mắt Huệ Nhãn thanh tịnh cùng Đại Nguyện lực phá vỡ vô minh che khuất Chân Tâm Chân Tánh, làm chủ bản thể Linh giác của mình, thì khen ngợi: Thế mới xứng là con Cả của Cha Trời. Nói về Thái Tử đã đạt đến Chánh giác dùng con mắt thanh tịnh Huệ Nhãn. Hay còn gọi là thanh tinh Pháp Nhãn. Cái thấy, cái nghe, cái hay, cái biết bản thể linh giác của nước, không phải cái thấy, nghe, hay, biết phân biệt của thức bọt nước, phăng lần bí mật vũ trụ tìm ra Cội Nguồn và mỗi lúc Thái Tử càng tiến xa tiến xâu vào bí mật vũ trụ. Từ đây về sau tất cả mọi biến động. Dù chỉ là chiếc lá rơi, cũng làm tăng thêm sự chứng ngộ Nhìn rõ sự thật huyền ẩn của chúng, bộ mặt thật của nhân duyên và vô thường. Mỗi bước chân của Thái Tử là mỗi bước giác ngộ. Có lẽ cảnh quan nơi đây cũng hiểu Đấng Đại giác ra đời, Đấng Cứu Thế. Nên thi nhau tỏa hương ngào ngạt. Khu rừng cấm bỗng chốc rực rỡ như cảnh Bồng Lai. Trước mặt Thái Tử là chiếc Ngai Rồng bằng vàng và chiếc Ngai Phụng chạm ngọc. Nơi đây Kinh Dương Vương cùng Vương Hậu thường ngồi để ngắm cảnh xem hoa, nghe Chim hót hòa mình vào Đất Trời cảnh giới thiên nhiên. Thái Tử ngồi lên Ngai vàng nghĩ! Có lẽ Vua Cha xem cảnh quan sắc thắm nơi đây bằng con mắt phân biệt, nhận thức cảnh quan bằng con mắt hiểu biết để làm vui. Còn Thái Tử thì khác. Xem cảnh quan bằng con mắt thanh tịnh không phân biệt chi cả. Điều kỳ lạ ở đây Lục Căn, Lục Thức Thái Tử thanh tịnh đến lạ lùng. Không phân biệt. Thế mà nhận ra tất cả hương vị của mỗi loài hoa. Của mỗi âm thanh dù là âm thanh nhỏ nhất của côn trùng Thảo Mộc, xa đến mười dặm. Điều kỳ lạ này đã đánh thức Thái Tử nhận rõ thêm, Tánh thấy, nghe, hay, biết của nước và tánh thấy, nghe, hay, biết phân biệt của bọt nước, có thể nói sự thấy, nghe, hay, biết thanh tịnh của Chân Tánh, nước, như ánh sáng Mặt Trời, còn sự thấy, nghe, hay, biết phân biệt của ý thức bọt nước ví như ánh sáng con đom đóm mà thôi. Ánh sáng trí huệ Mặt Trời đã xuất hiện, ánh sáng Bình Đẳng trong sáng vô vi, hàng triệu hàng nghìn năm mới xuất hiện một lần. Thái Tử Hùng Lan hầu như đã nhận ra bản thể Linh giác Chân Tánh vốn trong sạch vô vi, mà thường vi, bất tăng bất giảm, không cấu nhiễm, không mùi vị, không danh sắc, không thọ tưởng hành thức, vì bản thể không cấu nhiễm của Chân Tâm trong sạch vô vi, không cấu nhiễm nên phản tỉnh đo lường phân biệt nhận biết tất cả Gọi Đó Là Bản Thể Minh Tâm. Thể Tánh Chân tâm trong sáng Vô Vi Vô Sắc thu nhiếp tất cả. Nên gọi đó là Kiến Tánh. Nhận rõ Bổn lai diện mục, minh tâm kiến tánh của chính mình, thì coi như đã trở thành Chánh Đẳng Chánh Giác. Thái Tử hiểu rõ mỗi Linh Căn Linh Hồn dù trôi lăng trong sanh tử Lục Trần vẫn trong sạch không cấu nhiễm, giống như Hoa sen gần bùn mà chẳng nhiễm bùn. Nhưng vì chấp trước chạy theo cái biết phân biệt hướng ngoại của chính mình, hướng ngoại chính là chạy theo lục trần lặn hụp trong thế giới vật chất huấn tập thành nghiệp lực kết quả nghiệp thức, vì thế mà luân hồi khắp ba đường sáu nẻo. Ánh sáng trí tuệ Mặt Trời của Thái Tử đã phá tan dần từng lớp vô minh đã từ lâu bao phủ lấy Linh Hồn. Với hành trình hướng tìm về Cội Nguồn bọt nước tan biến trở lại là nước. Linh Thức trở về Linh Giác, tánh thức trở thành Tánh Giác. Có thể nói Thái Từ cảnh giới mê, trở về cảnh giới giác. Làm chủ Linh Căn Linh Hồn của chính mình. Từ Giả Tánh trở về Chân Tánh. Thì chiếc chìa khóa vạn năng đã có trong tay. Chỉ còn nỗ lực Chánh Định, chánh Tư Duy, chánh niệm tức là Vô Niệm thì sẽ mở tung cánh cửa Cội Nguồn vào nhà vũ trụ. Tìm ra Cội Nguồn Chủ Nghĩa Đa Nguyên Nhân Quyền Dân Chủ Đại Đồng. Cứu nhân loại thế gian đang lặng hụp trong khổ đau. Đói nghèo, lạc hậu, chiến tranh, hận thù, sanh, lão, bệnh, tử. là Nguồn Cội của sự khổ. Phải nhổ tận gốc Nguồn Cội của chúng. Nhưng có một điều đáng nói ở đây là Thái Tử như Mặt Trời xuất hiện ở mùa Đông. Thiên Ấn dù ra đời nhưng trình độ dân trí còn quá lạc hậu, lại còn truyền khẩu, không phải truyền bằng Văn Kinh, vì giấy, bút, chữ viết khi ấy chưa ra đời nên không hấp thụ được bao nhiêu lời dạy của Thái Tử sau nầy. Khi nhân gian còn chìm trong u minh. Những cơn bão lạc hậu. Cơn bão Mê tín dị đoan, lại mê muội quyền năng tri giác tối tăm không tiếp nhận được ánh sáng Mặt Trời. Ví như người mù dù ánh sáng Mặt Trời có rọi trúng đỉnh đầu cũng không nhận thấy được. Tuy người mù không thấy ánh sáng Mặt Trời chiếu đến nhưng không vì thế mà ánh sáng Mặt Trời không cứu họ mà còn đem lại cho họ sự sống. Đâm chồi nảy lộc, đơm hoa kết quả nhận thức về Chính Nghĩa sống hòa bình, tự do hạnh phúc. Văn Hóa Cội Nguồn ra đời cách đây năm nghìn năm mở màn cho Thiên Ấn ra đời nên không có Kinh luân truyền lại. Chỉ lấy tâm ấn tâm truyền khẩu cho nhau, rồi đi vào thất truyền. Thiên Ấn thất truyền. Thiên Bút xuất hiện sau năm nghìn năm. Sau Công Nguyên 2 nghìn năm kể từ khi Chúa Giê Xu ra đời Thiên Ấn, Thiên Bút xuất hiện. * * * Hết phần 4 chương 8 mời xem tiếp phần 5 chương 8 Long Hoa Mật Tạng. Bộ Kinh Thượng Thừa tối cao vũ trụ. Không có sự làm lành cầu phước báo nào hơn. Là In Ấn, biên chép truyền bá bộ kinh nầy. Dù là một câu một chữ cũng tiêu tan vô lượng tội ác cầu chi đặng nấy không sai. Huống chi là giảng dạy cho người khác nghe. Thì phước đức dù cho hưởng trăm nghìn ức kiếp cũng không hết. Chỉ cần nghĩ đến Mật Kinh thôi Cũng đã tiêu tan ức tội rồi Huống chi đọc tụng hay biên chép Vua Trời không khó, Chúa an ngôi. * * * |
|
|
![]() ![]() |
.::Phiên bản rút gọn::. | Thời gian bây giờ là: 30th August 2025 - 11:38 AM |