IPB

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

7 Trang V  « < 5 6 7  
Reply to this topicStart new topic
> Chay hay mặn?, Đố bạn biết ý của người viết?
BAS
bài May 11 2009, 02:19 PM
Bài viết #61


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 411
Gia nhập vào: 13-April 07
Thành viên thứ.: 15



Giờ tớ đây mang danh kiêu ngạo, bản ngã quá lớn và sống trong tưởng quá nhiều, nên xin mọi người cứ coi câu chuyện tớ kể dưới đây là do tớ tưởng tượng ra rồi tự mình phán đoán lấy về các nhân vật trong đó, chứ đừng có gán ghép ai với ai nhé. Còn ai thấy dài quá, đọc mà phát nản thì không cần phải cố gắng đọc đâu. Dù sao cũng chỉ là những tưởng tượng vớ vẩn của 1 kẻ kiêu căng bệnh hoạn thôi mà! Nhưng nghe đồn kẻ kiêu căng bệnh hoạn này cũng đã từng được lăng xê thành ngôi sao sáng trên bầu trời Thực dưỡng Việt Nam, nên ít nhất bạn nào quan tâm ít nhiều đến cái danh ngôi sao trong diễn đàn này thì nên cố mà đọc để đừng đi vào đúng vết xe đổ mà tớ đã đi. Còn đi như thế nào để xe không đổ thì xin để trí phán đoán của bạn phát huy tác dụng.



Có 1 cô nàng tuổi đời còn trẻ nhưng lại hứng thú với thiền và thực dưỡng nên 1 ngày đẹp trời nọ đã tìm đến 1 địa chỉ nổi tiếng trong giới Thực dưỡng để được thỏa mãn sở thích của mình. Ở đó cô nàng gặp ngay 1 nhân vật được xem là cây cao bóng cả đầu ngành nên trong lòng phát sinh tâm lí cả nể, vị cây cao bóng cả ấy có bao nhiêu yêu cầu, cô nàng này đều cố gắng đáp ứng, từ chuyện nhỏ như các sáng chủ nhật tới quán chay làm phụ bếp, cho tới chuyện vừa vừa như xách xe máy của mình đi đón giúp cô con gái của vị cây cao bóng cả ấy vì vị ấy bận nhiều công to việc nhớn quá nên trót … suýt quên mất cô bé ở trường. Nhiều người nhỏ to với cô nàng sau lưng vị cây cao bóng cả ấy rằng đừng ngoan quá như thế kẻo thiệt, nhưng cô nàng ấy lại cho rằng những chuyện như thế đâu có gì mà tính toán, muốn tính thiệt hơn, phải là chuyện gì to tát, trọng đại hơn cơ.

Thế rồi tới 1 ngày đẹp trời khác, vị cây cao bóng cả ấy đưa cho cô nàng này 1 tập giấy viết tay, nói là bản dịch của 1 cuốn sách hay và yêu cầu cô nàng đánh máy lại đưa lên mạng, đương nhiên có tính công, đang rảnh rỗi nên cô nàng đồng ý, nhưng đánh máy 1 hồi thì cô nàng chột dạ vì thấy nội dung của bản dịch kì kì, (nếu không muốn nỏi thẳng là ngu ngu) bèn đòi cả bản gốc tiếng Anh để so sánh, đối chiếu, sau đó báo lại cho vị cây cao bóng cả ấy là dịch giả của vị ấy đã dịch sai be bét. Vị cây cao bóng cả bèn yêu cầu cô nàng hiệu đính, nhưng cô nàng này nói thẳng là chỉ có dịch mới thì làm chứ hiệu đính thì không, vì hiệu đính thì 10k/trang, mà dịch thì 40k/trang, nên không ai điên đến độ đi nhận hiệu đính 1 cuốn sách mà mình thấy dịch sai be bét. Đầu tiên vị cây cao bóng cả đồng ý dịch mới, nhưng không có hợp đồng, sau khi cô nàng dịch được độ 30 trang thì vị này lại đổi ý, báo hủy, vậy là cô nàng công toi. Nhưng mình dại thì mình chịu nên cô nàng không nói chuyện đó nữa, ít nhất cũng gỡ gạc được 1 mớ kiến thức Thực dưỡng mới trong khi dịch thuật.

Vấn đề là sau đó cô nàng này còn giúp vị cây cao bóng cả ấy dịch 1 số sách khác, lần này tính công xá đàng hoàng. Sau mấy vụ dịch sách và mấy bài nói chuyện về Thực dưỡng ở quán chay thì vị cây cao bóng cả ấy lăng xê cô nàng lên thành ngôi sao sáng trên bầu trời Thực dưỡng Việt Nam, còn “ngôi sao sáng mới lóe” này thì càng ngày càng thấy vị cây cao bóng cả ấy có vấn đề.

Vị ấy than thở với cô nàng là mình bỏ công bỏ của cho công cuộc dịch sách vì nền Thực dưỡng nước nhà nhưng sách bán ra thu lợi chả bao nhiêu, nên dịch và bán sách thực chất là lỗ vốn, là vị ấy chịu thiệt, cho nên chỉ có thể trả công xá rẻ mạt cho người dịch thôi. Đó là sự thật, nên cô nàng vẫn đồng ý dịch tận tâm vì người đọc mà không đòi hỏi cao về tiền công. Nhưng khi sách dịch xong, vị kia lại thấy thủ tục xuất bản nó nhiêu khê phiền hà quá xá với 1 người tu hành thích xa lánh thế tục trần trụi thường tình như mình, nên bán phứt quyền xuất bản cuốn sách ấy cho 1 nhà sách tư nhân, tất nhiên là với mức giá mà vị ấy cũng phải chịu thiệt, còn nhà sách tư nhân ấy thì lời to, cứ tái bản đi tái bản lại cuốn sách mà hàng vẫn cứ chạy. Cô nàng thấy thế, mới đến thuyết cho vị cây cao bóng cả ấy 1 bài về luật bản quyền, rằng với bản quyền dịch, đáng lí lúc đầu nên kí chuyển nhượng dưới hình thức cho thuê bản quyền có thời hạn để khai thác thôi, sau đó phải kí tiếp lần 2 nếu sách có khả năng tái bản, vì sách không tái bản thì bán đứt bản quyền hay cho thuê có thời hạn thực chất chả khác gì nhau, còn có tái bản thì giá bán đứt bản quyền như vậy là quá rẻ. Cuối cùng bảo vị cây cao bóng cả ấy nên suy tính cho kĩ ở những cuốn sách sau. Vị ấy nghe nhưng chả biết có hiểu không, chỉ biết 3 hôm sau trên diễn đàn trang Thực dưỡng, không biết than thật hay than đùa rằng cô nàng này dịch thì dịch tốt thật nhưng trong mắt chỉ có mỗi tiền. Đấy là lần đầu ngôi sao mới lóe cho rằng vị cây cao bóng cả ấy có vấn đề. Sau đó họ xung đột mất 1 thời gian mới thỏa hiệp được.

Lần thứ 2 đáng nhớ khiến ngôi sao mới lóe cảm thấy vị cây cao bóng cả ấy có vấn đề là 1 ngày đẹp trời khác. Buổi sáng vị ấy gọi cho cô nàng hỏi có thể cùng vị ấy lấy xe máy đưa hai vị sư thầy vào chùa Hương 1 ngày không. Cô nàng đáp là chiều nay 4h có 1 cuộc hẹn quan trọng ở Hà Nội, nếu về được Hà Nội trước giờ đó thì cô nàng nhận lời, không thì thôi, vị đó hứa, vậy là họ lên đường, 2 sư thầy 1 xe, vị đó và cô nàng 1 xe, tất nhiên là sau đó đến tận 4h chiều vẫn chưa ra đến chỗ lấy xe máy để quay về, vừa phải gọi điện xin lỗi đối tác và xin lùi lịch hẹn lại thêm 1 tiếng, lại vừa bị vị kia than phiền vì 1 mình cô nàng bị vướng mắc ở nhà mà làm 3 người là vị kia và 2 sư thầy mất vui. Tiếp đó, vị kia phải ngồi sau 1 cái xe máy phóng với tốc độ 80km/h hoặc hơn trên suốt quãng đường chùa Hương Hà Nội vì kẻ cầm lái chỉ muốn về đến nơi cho chóng, vậy nên vài ngày sau cô nàng đã vang danh thiên hạ là loại nóng máu nhưng vô tình, chỉ biết có mình nên mới có thể phóng xe mà không thèm để ý đến 1 bà già đang đông cứng người vì sợ ở ngay sau lưng. Còn khi bị hỏi ngược lại là sao dám hứa bừa về thời gian quay về để lừa người khác đi cùng mình thì vị ấy trả lời gọn lỏn là cô tưởng cái hẹn của cháu không quan trọng lắm nên cháu mới nhận lời. Cô nàng cũng không vừa, đáp là cháu không có thời gian nhìn gương chiếu hậu nên cứ tưởng cô không sợ. Vậy là từ đó vị cây cao bóng cả đã chịu tin rằng cô nàng này rất ghê gớm, rất nanh nọc, rất đáo để chứ không hiền lành như vị đó lầm tưởng lúc đầu, bất chấp việc hồi đó cô nàng đã phải liên tục nhắc đi nhắc lại: “Cháu cho cô biết là cháu không hiền như cô tưởng đâu, đừng để đến lúc dính đòn rồi mới chịu tin!”

Những lần khác xảy ra xung đột xin cho phép tôi bỏ qua để tránh biến câu chuyện thành kể lể dài dòng. Chỉ cần hình dung mọi sự xảy ra cũng đại loại như thế. Tức là mỗi lần vị cây cao bóng cả ấy yêu cầu cô nàng làm gì mà cô nàng không chịu làm là lại có xung đột. Nếu cô nàng phân tích quá khứ để làm dẫn chứng nhằm giải thích việc mình không muốn làm trong hiện tại thì vị cây cao bóng cả ấy, hoặc sẽ đáp với câu mở đầu là: “Cô tưởng…”, hoặc sẽ thuyết rằng cháu phải biết nguyên nhân phiền não của cháu là “lỗi tại ta lỗi tại ta mọi bề”, còn cô nàng thì dạ vâng rất ngoan và đáp lại rằng đúng là lỗi tại cháu đã nghe theo lời cô nên mọi sự mới thế.

Sau nhiều lần đại chiến kiểu đó, vị ấy không còn tơ tưởng gì đến việc sai vặt có trả công cho cô nàng này nữa, chỉ còn nhờ cô nàng có mỗi mảng trả lời tư vấn qua điện thoại và tư vấn trực tuyến trên diễn đàn. Tư vấn qua điện thoại là lời nói gió bay, tư vấn qua diễn đàn là bút sa gà chết. Cái mảng lời nói gió bay thì nói xong là xong, cái mảng bút sa gà chết thì còn nhiều người đọc đi đọc lại rồi bình luận rằng người đã viết như thế này là người thế này, thế kia. Muốn bình luận thì cứ bình luận, cái đấy không ai cấm. Nhưng ngôi sao này lại có 1 tuyệt chiêu chống bình luận có vẻ rất hiệu quả là … bình luận lại về người đã bình luận mình, và rất là chịu khó áp dụng. Ai không muốn bị ngôi sao này bình luận lại thì đều chọn giải pháp im lặng. Kết quả là 1 thời gian sau, ngôi sao này được tiếng là ngang ngược, lộng hành, không coi ai ra gì, coi diễn đàn là sân khấu cho mình mình độc diễn, muốn ai im là người đó phải im, muốn ai nói là người đó được nói. Vị cây cao bóng cả cảm thấy cứ để như thế, không phải là giải pháp tốt, nhưng nhất thời chưa biết phải làm thế nào.

Đúng lúc đó, đột nhiên xuất hiện 1 vị cao nhân đang ước mơ biến diễn đàn thành 1 cái nôi tinh thần, 1 ngôi nhà chung của Thực dưỡng Việt Nam, được lời như cởi tấm lòng, vị cây cao bóng cả và vị cao nhân ấy mới nói chuyện mà tương đắc như đã quen nhau từ lâu. Muốn xây dựng diễn đàn thành cái gì, ngôi sao mới lóe của chúng ta đều không có ý kiến. Nhưng trong 1 lần lỡ dại,dám mở miệng bình luận vị cao nhân mới tới là “lửng lơ”, là “trên mây”, ngôi sao đã bị cao nhân mới tới phản đòn bằng 1 trận bình luận hội đồng trên tinh thần phê và tự phê nghiêm khắc. Trong mắt mỗi người tham dự buổi phê và tự phê bình, đây là 1 hành động tích cực của các vị đầu tàu, ngôi sao phải tiếp thu để tiếp tục làm ngôi sao mà tất cả đều yêu mến. Còn trong mắt ngôi sao lại thấy hiện lên 1 bản thiết kế gọi là ngôi nhà chung của thực dưỡng và thiền, trong ngôi nhà chung ấy, ngôi sao của chúng ta đã được ghi đích danh là 1 cây cột trụ chính.

Công cuộc lên kế hoạch cải tạo ngôi sao càng được hâm nóng, ngôi sao nhà ta càng thấy …chột dạ, và cuối cùng bắt đầu tự vấn bản thân xem mình đã làm gì mà thiên hạ cứ thích can thiệp vào quỹ thời gian eo hẹp của mình đến thế? Làm cây cột trụ chính trong căn nhà chung đó đương nhiên đã là không thích rồi, lại còn bị thiên hạ đẽo đẽo, gọt gọt cho hợp với mỹ quan chung thì càng không thích hơn.

Trong đời thật, ngôi sao nhà ta đã quen ở giữa 1 đám bạn cùng lứa, lúc nào cũng cau có nhìn ngôi sao mà bảo: “Thời gian trôi qua nhanh lắm, mày muốn làm gì thì phải cố gắng và nhanh nhẹn lên mà làm ngay đi chứ, có cần tao giúp gì không!” hay “Dù tao nhờ vả mày, nhưng nếu thấy công việc của mày quan trọng hơn thì từ chối ngay, nhanh lên để tao còn nhờ đứa khác!” …

Nay lên mạng, ngôi sao phải đối mặt với 1 ê kíp ông già bà cả, đối mắt ấm áp, lời lẽ dịu dàng, nói đồng 1 giọng: “Phải biết vị tha, phải có tấm lòng bao la rộng lớn, phải biết thương xót tha nhân, biết hy sinh bản thân và tuyệt đối tin tưởng vào trật tự vũ trụ!” Quả thực đây là 1 kinh nghiệm mới lạ đến độ ngôi sao nhà ta không biết phải mở mồm thế nào, không biết phải bắt đầu từ đâu để trình bày quan điểm của mình. Cuối cùng chỉ gào lên được 1 câu: “Các người làm tôi mất thời gian quá! Trời ơi, lãng phí thời gian thế này thì tôi làm sao mà sống tiếp trên đời được!” Nhưng không hề nhận ra mình đang phạm húy trầm trọng, 1 con ranh còn đến 60-70 năm phía trước mà dám tiếc rẻ thời gian, các vị bô lão ở đây chỉ còn có 20-30 năm phía trước thôi mà còn chưa tiếc rẻ thời gian, vậy mà con ranh đó lại dám thế, không thể chấp nhận được, chưa kể đến lý thuyết về luân hồi ở đây sẽ cho người ta quỹ thời gian vô hạn chừng nào chưa chứng ngộ niết bàn, mà niết bàn là cứu cánh tối hậu, không còn gì sau đó nữa. Sao có thể có chuyện 1 con ranh cảm thấy tiếc rẻ thời gian được, nó chắc chắn đang nói dối để bảo vệ cái bản ngã kiêu căng không thích nghe giáo huấn, chỉ trích đây mà! Vậy là những bài giáo huấn đầy màu sắc tâm linh và minh triết được tung ra đến hoa cả mắt.

Cuối cùng, ngôi sao nhà ta đành đưa ra 1 danh sách câu hỏi và tuyên bố ai không trả lời được các câu hỏi đó thì không có tư cách bàn luận về hành vi của ngôi sao. Nhưng bàn luận về người khác thì cần quái gì đến tư cách cơ chứ? Có điều khi người ta cho rằng mình không có tư cách bàn luận về họ thì dù mình có nói gì họ cũng không để lọt tai, cho nên muốn thuyết phục ai đó thay đổi hành vi thì lại cứ phải có tư cách bàn luận về hành vi của người ta thì mới xong việc được, khổ thế chứ lị! Vậy là các vị đầu tàu nói đến sùi bọt mép mà ngôi sao nhà ta vẫn cứ lắc quầy quậy. Cuối cùng, ngôi sao được chẩn đoán là mắc bệnh kiêu ngạo thuộc giai đoạn tâm bệnh cao nhất và cần phải tống vào … trường thiền.



Tôi cũng không đủ tư cách bình luận xem ai đúng ai sai trong toàn bộ những chuyện tôi kể ở trên. Tôi chỉ biết quỹ thời gian của tôi là do tôi toàn quyền sử dụng và chịu trách nhiệm nếu có xảy ra thất thoát lãng phí. Không thể có chuyện quỹ thời gian của tôi là do người khác toàn quyền sử dụng còn tôi thì chịu trách nhiệm nếu để xảy ra lãng phí được. Vậy nên có các vàng tôi cũng không dám tiếp tục làm ngôi sao trong cái làng Thực dưỡng Việt Nam này nữa. Người ta nhuộm cái danh của tôi thành màu gì, vẽ cái mặt của tôi thành hình gì cũng xong, chỉ cần không đụng được vào quỹ thời gian của tôi là quá đủ để tôi thỏa mãn. Vậy nên, từ giờ xin tất cả cứ bình luận thoải mái, muốn nói tôi thế nào cũng được, vì tôi đã đạt được mục đích của mình rồi.

Tuy rất xin lỗi nếu sự ra đi của tôi khiến những người cần sự giúp đỡ của tôi cảm thấy thiệt thòi, nhưng tôi đã quyết định xong con đường của mình rồi. Nếu ai đủ kiên nhẫn đọc hết những gì in nghiêng tôi viết thì sẽ hiểu rằng thực ra tôi đã cân nhắc, suy nghĩ rất lâu chuyện đi hay ở. Bản ngã của tôi lớn thật, nhân cách của tôi ích kỉ thật, ra đi như vậy là tôi đã mắc nợ phương pháp Thực dưỡng đã từng giúp tôi chỉ với 1 yêu cầu đổi lại giản dị là phải giúp đỡ lại những người khác. Nhưng giúp đỡ những người bệnh tật vốn không phải là ước mơ của tôi, đó chỉ là món nợ của tôi với Thực dưỡng, vì vậy trong trường hợp tôi cảm thấy ước mơ của tôi bị đe dọa vì thời gian để tôi thực hiện nó bị những người có duyên với Thực dưỡng tìm cách chiếm sạch thì tôi không thể không bỏ chạy.

Suốt thời gian qua, có vẻ như tôi đã than thở về những điều phiền toái quá nhiều, còn mọi người thì không biết phải làm gì với tôi, có thông cảm với tôi tôi cũng không chịu, không thông cảm với tôi tôi cũng không chịu nốt. Cái tôi cần không phải sự thông cảm, cái tôi cần là cách giải quyết vấn đề, nhưng tất cả lại tranh nhau tặng cho tôi những đống lý thuyết suông. Cái cách thức những người biết tôi phung phí thời gian của họ và của tôi trên diễn đàn này thực sự làm tôi nổi điên, và thực sự là tôi đã nổi điên nhiều lần, mỗi lần như thế là những lời khuyên nhủ, xoa dịu, lên án… khiến tôi càng cảm thấy mất thời giờ vô ích hơn, nhưng không 1 ai nghĩ đến chuyện chấm dứt tình trạng lãng phí thời gian đó. Lúc nào mọi người cũng nói đến việc phải kiên nhẫn hơn, phải suy xét nhiều hơn trước khi nói gì với ai, tóm lại là phải bỏ ra nhiều thời gian hơn, tức là cứ nói mãi những câu dễ làm tôi “lên cơn” nhất.

Tôi là phàm nhân, không phải thánh nhân, thế nên tôi rất mừng vì hành vi và lời lẽ của những người làm tâm tôi còn phải dính mắc nhất ở đây bày tỏ ra trước phản ứng của tôi đã giúp tôi phủi sạch những dính mắc đó. Khi tôi nói tôi muốn đi vì mọi người đối với tôi quá vô tình, người ta bảo tôi không được thương thì nên xem lại mình. Điều đó chẳng khác nào khi anh muốn trói 1 người, người ta bảo là dây trói của anh không đủ chặt thì anh lại khuyên người ta nên xem lại kích thước cơ thể người ta. Còn nếu không phải như thế mà chỉ đơn giản là đây cũng chả muốn trói buộc gì đấy, đấy muốn được vào tròng thì phải tự xem lại mình thì càng dễ cho tôi hơn nhiều, vì tôi có muốn vào tròng đâu.

Mong rằng 1 ngôi sao mới với ước mơ duy nhất là cứu giúp những người bệnh hoạn trên đời bằng phương pháp Thực dưỡng sớm xuất hiện trên diễn đàn này để mọi người quên tôi đi cho tôi nhờ.

Còn bạn toan_79, đừng sợ trời ăn quỵt cái gì của mình, theo mình cách nghĩ ấy là không nên. Khi mình khởi tâm muốn cho người cái gì, nên nghĩ đó là mình gửi tài sản của mình vào vô tận, không cần biết đến ngày nhận lại và tin tưởng vào trật tự vũ trụ. Nhưng khi người khởi tâm muốn mình cho họ cái gì và bảo rằng mình cứ cho đi rồi trời sẽ đền đáp thì coi chừng cái vạ ăn quỵt đã đến trước mắt rồi đấy. Cái vạ ấy đến vào lúc no đủ thì không sao, nhưng đến vào lúc túng thiếu thì dễ gây ra nhiều uẩn khúc trong lòng, mà tai hại nhất là làm mất lòng tin vào trời, nói vậy hy vọng bạn hiểu.

Go to the top of the page
 
+Quote Post
Diệu Minh
bài May 11 2009, 03:45 PM
Bài viết #62


Bạn của mọi người
***

Nhóm: Administrators
Bài viết: 20,911
Gia nhập vào: 13-February 07
Từ: 103 ngách 2 ngõ Thái Thịnh I
Thành viên thứ.: 5



Tiên sinh Ohsawa có một kinh nghiệm là ông cứ khen một người nào là hỏng người đó do vậy ông thường chê bai, và lại được người, được việc...

Ngày tôi khen về BAS với Ngô Ánh Tuyết - anh gạt phắt đi và chả coi ý kiến của tôi ra quoái gì...

Còn bây giờ mọi người bắt đầu không còn dám bình luận gì về BAS ngay trên diễn đàn này nữa mà lại gửi tin nhắn riêng cho tôi. Họ không muốn động vào miệng núi lửa.

Những tin nhắn đó thực hơn là những gì còn nêu ra ở đây.

Đề nghị mọi người im lặng để vụ ấm ức của BAS dừng lại, nó đã thành nội kết... để cho thời gian chữa lành vết thương lòng của BAS.

Tại sao mình nhờ ai cũng dễ và họ cho qua mọi chuyện nhanh thế mà nường này?

Mình có phá quân ở trong cung NÔ, hi.

Nếu không có bao nhiêu người giúp thì làm sao mình lại làm được những từng đó việc trong ngày? và cho đời?

Tôi nhận thấy nếu người nào làm việc với tôi mà họ cho rằng họ làm việc cho tôi (cho bà Trâm) thì họ dễ bị ấm ức? và hay nổi sân. Cụ Thượng tọa Thích Tâm Cẩn bảo với bố mẹ tôi: con này nó chỉ sống được cạnh người có đức thôi.

Mà nếu họ làm cho sự nghiệp chung của TD thì không bao giờ khó chịu, tại sao tôi làm TD? Vì tôi làm cho chung, và bao giờ nó cũng thành công. Và tôi không bị ấm ức khi bị ai đối xử không phải, và cũng vô số người cư xử không phải với tôi nhưng tôi cho qua hết và mọi sự lại như tinh khôi...

Cứ để bụng từng ly từng tí thì cái bụng chứa rặt những điều như thế thì làm sao mà trống rỗng - rỗng rang.

Tôi được học là ai đối xử ngỗ ngược với ta ? tốt, tiêu nghiệp ngã mạn nơi bản thân, cho nên BAS khó chịu tới mức như thế với những việc làm chung giữa hai cô cháu thì coi như là LỖI CỦA riêng tôi mà thôi nhá.

Vào trường thiền là để học tâm XẢ - để rỗng rang bản thân và khi ai làm cho mình khó chịu thì cũng từ bi tha thứ cho nhau... như thế lợi hơn là giữ trong lòng mấy năm mới nói ra...

Xin lỗi cháu nhiều nhé.

Khi nào chỉ thấy lỗi mình không thấy lỗi người là đã dương hóa, là tâm đã sắp về tới nhà để mạnh khỏe cả thân và tâm; chả lẽ cháu không biết tới điều này à?

Cháu càng bực mình và moi móc cô cháu càng mất nhiều năng lượng và khó chịu bực mình nơi cháu không xả ra được thì cũng không xong, nay cháu nói ra được rồi cô cũng mừng cho cháu, nghĩa là việc làm của cô đã thực sự giúp ích được cho mọi người.

Trên trang web này, trước đây có vài người chửi cô nhiều đáo để, sau đó họ đều xả bỏ, vì cô cảm ơn sự chửi bới của họ và cô để nguyên những đoạn họ chửi khéo cô. Cô thích như thế.

Vào trường thiền có lợi cho cháu nhiều lắm cô mới mong cho cháu được như thế và khi cháu được nhiều lợi ích thì mọi người sẽ được hưởng nhiều lợi ích theo.

Cô và Tâm luôn sẵn sàng giúp cháu theo chiều hướng đó, nhưng cháu làm hộ chiếu xong rồi rủ cháu đi hành thiền nhiều lần có dana tiền vé đi đường mà cháu luôn né tránh và lấy lý do để chưa đi đấy thôi.

Chỉ có công phu hành thiền cháu mới dương hóa cái tư tưởng của cháu lên để có lợi ích lớn cho cháu... chứ cháu đồng ý đi thì cô và Tâm còn phải "mất tiền" cho cháu thêm, mà nào cháu có chịu đâu.

Khi tư tưởng dương hóa tới cực điểm: bám sát thân thọ tâm sẽ thấy PHÁP của Đức Phật nói vận hành mọi nơi, ngay cả trong cháu và những tư tưởng của cháu... lúc đó cháu sẽ chạm thật sự vào cái TỰ DO TUYỆT ĐỐI chỉ có trong tư tưởng như tiên sinh Ohsawa đã nói.

Cô cảm nhận sự tự do tuyệt đối ở trong trường thiền, cháu đừng cho một nơi tuyệt vời như thế là nơi chữa bệnh kiêu ngạo cho cháu... nơi đó chữa lành nhiều thứ. Nó là trường chữa bệnh si mê về thực tại, làm cho tư tưởng của cháu được khai thông để không bị để bụng những chuyện lớn nhỏ: tâm cháu sẽ xả ra những phiền não chướng, cháu sẽ hạnh phúc hơn bây giờ... chúc cháu mọi điều lành.

Báo tin vui cho cháu là Việt Anh và Thế đã sang nước ngoài xuất gia, cả hai đều đang rất hạnh phúc trong giáo Pháp...

Chưa có một người bạn nào của cô mà không được hạnh phúc ít nhiều khi "chơi" với cô, cô cũng mong cháu luôn hạnh phúc còn nhiều hơn thế...

Cháu còn ngồi đó mà than thở và kể lể, để thời gian đó mà niệm Phật thì tốt hơn... chúc vui.

Bất cứ lúc nào cháu muốn ra nước ngoài hành thiền, cô đều ủng hộ cháu và cả những người bạn khác của cô cũng sẵn lòng... ủng hộ tài chánh cho cháu... người như cháu mà ở VN thì nó sẽ bị hãm tài... và dễ đổ quạu...

Chúc cháu luôn bình an và phúc lạc.


--------------------
________Ngọc Trâm_________
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Vien Linh
bài May 11 2009, 04:23 PM
Bài viết #63


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 591
Gia nhập vào: 22-March 09
Thành viên thứ.: 2,444



Khách quan mà nhìn vào thì có cảm nghĩ thế nào nhỉ ?

-- Môi sẽ dày hơn bình thường

-- Chỉ thoáng một nụ cười

-- Thêm một nếp nhăn trên trán

-- Một cái nhìn xa xăm

-- Một tiếng thở dài

-- !!! ???

-- "chẳng có gì đáng bận tâm"
Go to the top of the page
 
+Quote Post
DIEUHANG
bài May 11 2009, 04:55 PM
Bài viết #64


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 623
Gia nhập vào: 25-December 07
Thành viên thứ.: 174



Cuộc đời vô thường, lòng người vô thường...
Cầu mong cho mỗi người là chất keo tình thương kết nối mọi người lại với nhau
Cầu chúc tất cả an vui!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
son
bài May 12 2009, 02:34 PM
Bài viết #65


Newbie
*

Nhóm: Members
Bài viết: 7
Gia nhập vào: 9-March 09
Thành viên thứ.: 2,157



QUOTE(DIEUHANG @ May 11 2009, 04:55 PM) *
Cuộc đời vô thường, lòng người vô thường...
Cầu mong cho mỗi người là chất keo tình thương kết nối mọi người lại với nhau
Cầu chúc tất cả an vui!

Một trang web, một diễn đàn rất hay, bổ ích. Nó đưa ta đi từ bất ngờ thú vị này đến bất ngờ thú vị khác. Tâm đắc nhiều nhưng không lẽ kết cục như thế sao? Có cần phải xem lại mối tương quan tỷ lệ âm dương, axit - kiềm, K/Na hay vật chất - Tâm linh trong vụ việc này không bác Lương Trung Hưng, bạn Ngọc Trâm?
Go to the top of the page
 
+Quote Post
son
bài May 12 2009, 02:50 PM
Bài viết #66


Newbie
*

Nhóm: Members
Bài viết: 7
Gia nhập vào: 9-March 09
Thành viên thứ.: 2,157



QUOTE(son @ May 12 2009, 02:34 PM) *
Một trang web, một diễn đàn rất hay, bổ ích. Nó đưa ta đi từ bất ngờ thú vị này đến bất ngờ thú vị khác. Tâm đắc nhiều nhưng không lẽ kết cục như thế sao? Nghe những bài nói, đọc những bài viết của BAS thì thấy một người trẻ tuổi nghiêm túc trong nghiên cứu, tận tâm trong công việc của diễn đàn; lời nói, lý sự chặt chẽ, diễn đạt khúc triết, dễ hiểu và có sức thuyết phục cao. Có cần phải xem lại mối tương quan tỷ lệ âm dương, axit - kiềm, K/Na hay vật chất - Tâm linh trong vụ việc này không bác Lương Trung Hưng, bạn Ngọc Trâm?

Go to the top of the page
 
+Quote Post
Diệu Minh
bài May 14 2009, 03:13 PM
Bài viết #67


Bạn của mọi người
***

Nhóm: Administrators
Bài viết: 20,911
Gia nhập vào: 13-February 07
Từ: 103 ngách 2 ngõ Thái Thịnh I
Thành viên thứ.: 5



Tiên sinh Ohsawa nói:

Rất khó và dường như không thể thay đổi được một "cá nhân" trừ phi "cá nhân" đó ăn uống khắt khe trong một thời gian dài...

Hãy nhìn mọi thứ quanh ta theo nhiều chiều hướng:

- Âm dương
- Nhân quả
- ....

Bạn nghĩ sao khi có người vu oan giáo họa cho bạn mà bạn vẫn bình thản... trái tim bạn vẫn đập nhịp nhàng nhân ái, bạn vẫn dứt khoát làm điều tốt, đi theo con đường tốt, nghĩ về người khác tốt đẹp... đây là điều nên làm, chỉ có theo chiều hướng đó thì nghiệp xấu ác mới tiêu bớt... và cuộc sống mới đáng sống...

Tiên sinh Ohsawa 2 lần bị lĩnh án tử hình.

Khi vào trường thiền tôi còn bị người ta vu oan cho cùng một sư cô khác ăn cắp 400 USD (người đó là một cô gái Hà Nội, mang ân với tôi mà khi nó trở mặt hận thù vì vào trường thiền định bụng rủ một vị sư xả y ra cưới nàng, khi mộng không thành... thì nó giở quẻ trút hận vào tôi và cư xử với tôi như thế... cho tới bây giờ câu chuyện tình tang về một nàng và một ông sư người Việt vẫn còn tràn lan ở Miến Điện... để lại dư âm xấu cho cộng đồng tăng ni sinh)... mà tôi vẫn thích tới đó... hi... khi trình pháp với thầy về kinh nghiệm bị vu oan, thầy tôi thốt lên: sadhu! một sư cô khác thì "tức tối" vì thấy tôi vẫn có thể "nhân ái" được trong trường hợp đó, thấy người khác từ ái mà còn bị ganh tức... các sư cô ăn mặn chưa chồng và không thể nào vào các tầng định được thì cái tinh ganh tị tị hiềm chằng biết chạy đi đằng nào. Chỉ vào công phu định sâu mới đủ năng lực hóa giải cả đống căm thù căm... phẫn phẫn chí, tị hiềm... nếu không nó còn nguyên đai nguyên kiện... ở góc sâu gọi là ô nhiễm ngủ ngầm nơi tâm... khi gặp đủ duyên là nó "phựt", Ohso bảo các bạn là những quả bom, đủ duyên là nó bổ lụp bụp... mỗi người là một quyển sách để mở với người khác... mà văn tức là người... tại sao bạn lại chỉ thích tốt, không thích xấu?

Trong khi tiên sinh luôn yêu thích tất cả: mọi thứ tốt cũng như xấu... bạc ác bất nhân cũng như các vị thánh...sao tiên sinh siêu thế nhỉ? Ông bảo ông là người của sao hỏa tới... ông xả thân cứu người và có bà Lima hỗ trợ... trước đó ông cũng có 2 bà vợ nhưng không ai cùng trí hướng như bà Lima...

Ohso cũng bảo: các mụ vợ mà cằn nhằn cẳn nhẳn là do các ông chồng không làm cho thứ năng lượng thấp kém của vợ mình hóa giải thành ra loại người có thể 'nâng khăn sửa túi"... tất cả chỉ là năng lượng.

Những khoảnh khắc hy hữu để coi tâm và để luyện tâm.

Bạn nghĩ gì khi có lần nường BAS của chúng ta nói với tôi:

Cháu dịch được một số trang trong quyển "Thức ăn và tội phạm"... không thấy cô nói gì, cháu vứt đi rồi...

Tôi rất là bận rộn, tôi nghĩ BAS là người lớn, cô nường không cần điều kiện bên ngoài vẫn làm việc tốt nỗ lực như là các bạn Thực dưỡng khác vốn thường cùng cộng tác với tôi, nhất là BAS lại vốn thông minh thì càng không cần sự quan tâm ân cần, tỉ mỉ... tôi khá chủ quan với BAS, không ngờ những ngày qua những điều bất như ý lại găm vào tận đáy lòng của nàng... nay mới thoát được ra...cũng may. Nếu nó ém vào và mang sang thế giới khác mới ghê đây...

Tôi chỉ coi tâm tôi xem nó như thế nào???

Nó đập ra làm sao, nó phản ứng thế nào... đó là nơi đáng để tâm của tôi vào ĐÓ.

Trái tim tôi
Trái tim tôi
Nó vẫn đập trong lồng ngực
Bình an cho tôi
Bình an cho bạn
Bình an cho tất cả.

Ngay như Đức Phật nói: lời của ta chớ vội tin...

Chủ nhà bên đang đập nhà ra và làm lại, tôi bảo: nhà ông còn thuê nhà để có những khoảnh khắc nghỉ ngơi... chứ nhà này không có lúc nào được yên... ngày thì gây tiếng động do làm nhà, tối thì đám thợ hò hét rượu chè và tán ngẫu... nó bảo tôi:
"Sao nhà mày không thuê nhà"... mà NÓ chừng hơn 50 tuổi.

Tôi thầm nghĩ: chế độ cộng sản sinh ra những loại người như thế...các bác thông cảm với tụi em nha...

Nhiều năm trước đây, các bạn của tôi trong Nam hỏi thăm tôi, sợ người như tôi không thể nào sống nổi giữa một xã hội rặt những người "như thế"...

Các bạn hãy tin tưởng tuyệt đối vào sự biến dịch... một người chửi ta là người giúp ta sau này, và điều ngược lại cũng đúng...

Tôi thấy có vài môn đồ của các bậc thầy...sau một thời gian thân tín, họ gọi thầy của họ là thằng là hắn... giọng điệu rất căm thù căm hờn...

Tôi cho rằng những sự căm thù căm hờn chỉ là năng lượng xấu còn tồn đọng trong người do thức ăn xấu trước đó tạo ra...

Có hai loại thức ăn: thức ăn thể chất và thức ăn tinh thần: nếu hai nguồn này đều xấu thì tạo ra con người xấu, như nhiều người tôi đã gặp ở đất này....

Tôi gặp một sư cô già...đang quát tháo đệ tử ầm ầm, hai thằng bạn của tôi tới...lập tức "cơn bão" năng lượng sân biến ngay thành cơn gió mát... mát như gió đàn...

Đôi khi tôi có những người bạn phái nam... năng lượng (sự hiện diện của họ) của họ có thể hóa giải bất cứ loại sân tầm cỡ nào của các cô các bà...

Khi bạn gặp cạ của bạn (âm gặp dương đúng tần số) thì thần thái của bạn lập tức biến đổi...

Có gì ra ngoài âm và dương đâu...

Không gặp được cạ tất sẽ điên tiết và hung hăng.

Tất cả chỉ là năng lượng nó hướng lên hay là hướng sang ngay hoặc hướng xuống.

Con người phải chịu 3 lực dẫn:

1. Thiên tâm dẫn lực (Phật tiên dẫn dắt)
2. Nhân tâm dẫn lực (cho nên phải có thầy giỏi và bạn lành)
3. Địa tâm dẫn lực. (phần âm dẫn dắt)

Tôi vô cùng cảm phục nhà thơ Vương Từ - có những thời gian sống gần, tôi nhận ra anh thường phát hiện những khoảnh khắc tuyệt vời của cuộc sống...

Tôi vừa gặp lại một anh bạn đạo, anh này vừa "từ" thầy cũ và đi tu theo thầy mới... theo chánh Pháp... trước đó anh thường hỏi tôi:
"Đắc đạo chưa? đắc đạo thì dẫn dắt anh em với"...tôi thường rất khó chịu với CÁCH hỏi đó... từ khi anh đi theo chánh Pháp... tôi thấy anh cũng lại hỏi lại câu đó mà tôi thấy vui vẻ an lành hơn hẳn... Trước đây anh ái với thầy cũ và pháp môn cũ tới mức tôi có nói thế nào anh cũng bỏ qua...sau khi đi Miến về tôi nói với anh là đi qua Miến tu đi... nay anh sang Tây Tạng tu theo dòng Cổ Mật...

Cái ngạo khí của con người không dễ gì vài năm mà nó tiêu trừ... anh bạn này tôi quen từ 1994... mà nay cái từ trường của anh mới tạm ổn, tiếp xúc thấy dễ chịu hơn hẳn trước... anh là phó tiến sĩ... hiện đang dạy đại học...

Một người có trình độ cao, tâm tính tốt mà còn như thế, gần 15 năm... anh bạn mà tôi đã kể là ém 300.000 đ trong túi áo ngực về quê định cho người bà con nhưng gặp thì lại thấy "ghét quá" nên lại không nói gì "ém" 300.000 đ mang về nhà nhưng vẫn ấm ức vì muốn làm điều thiện mà vẫn chưa làm được vì thiếu nhân duyên... anh đó.

Tâm linh và gạo lứt là hai nhưng lại là MỘT, tiên sinh Ohsawa không bao giờ biết ghét người, ông luôn yêu thương mọi người.

Chúng ta có nhiều tấm gương tuyệt vời.

Kết thúc một điều xấu mở ra nhiều điều tốt.

Đó là bí mật của vũ trụ.

Điều tốt nhất là tâm thanh thản, bình an vô sự... ai không hạnh phúc lỗi bởi tại họ...

Tôi nhận được thông điệp tâm linh trong khi thiền sâu: tập thương yêu những người xấu ác... tôi đã luôn luôn "được nhắc nhở"...

Không có ai xấu, chỉ có thức ăn xấu đã tạo ra họ.,.. tôi cũng vậy, tôi đã ăn bao nhiêu thức ăn xấu trong quá khứ... nó "chiêu cảm" những hoàn cảnh xấu, những người bạn xấu tới...

Nhưng càng ngày ta càng tiến tới chỗ tốt đẹp và nhiều may mắn hơn, hãy đo con người bằng sự tự do và số lượng bạn bè tốt mà ta có được.

Một ngày mà ta không thiền là một ngày trôi qua uổng phí...

Bạn hỏi ý kiến của chúng tôi à?

Chúng tôi biết điều này từ lâu rồi...
Và chúng tôi chấp nhận sự việc như nó đang là, có những điều không đúng sự thật nhưng chúng tôi cũng không đính chính và cố tình làm cho nó phiền não các bạn thêm...

Nhiều nguồn tin cảnh báo với chúng tôi từ trước... nè, các bạn biết trước từ 50 năm về các đại dịch từ động vật, có phải vì thế mà đại dịch không xảy ra không?

Chế độ không thiền chánh Pháp đẻ ra các nhân cách không thể nào lớn nổi, âu cũng là duyên nghiệp của cộng đồng.

Một vị thầy tâm linh bảo: nếu con người chỉ thích những loại nhạc như ngày nay.... thì không bao giờ có người quân tử...

Người quân tử là người không để bụng những chuyện không quan trọng, có những chuyện hôm nay mình thấy là quan trọng vô cùng... 3 năm sau mới cười phì vì sự ấu trĩ.

Có những người hôm nay mà không ăn được miếng gạo lứt là ăn ngủ không yên, 3 năm sau ăn cơm trắng không muối cũng thấy bình an vô sự...

Thời gian trôi
Trái đất xoay
Và con người tiến bước


Tôi vô cùng tri ân tiên sinh Ohsawa và các bậc tiền bối, không có các ngài đời tôi không bao giờ được như hôm nay.

Vô cùng tri ân tất cả.


--------------------
________Ngọc Trâm_________
Go to the top of the page
 
+Quote Post

7 Trang V  « < 5 6 7
Reply to this topicStart new topic
1 người đang đọc chủ đề này (1 khách và 0 thành viên dấu mặt)
0 Thành viên:

 



.::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 20th March 2026 - 11:36 AM