IPB

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

> BÀI 253: NGƯỜI ĂN GLMM SỐ 7 LÂU NHẤT VN, 6 NĂM LIÊN TỤC: TS NGÔ ĐỨC VƯỢNG
vantrung
bài Feb 23 2010, 09:33 AM
Bài viết #1


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 1,240
Gia nhập vào: 25-May 07
Từ: HCM
Thành viên thứ.: 30



[/size]BÀI 253: NGƯỜI ĂN GLMM SỐ 7 LÂU NHẤT VN,
6 NĂM LIÊN TỤC: TS NGÔ ĐỨC VƯỢNG


Ông Ngô Đức Vượng SN: 1941 (69 tuổi)
TS sinh học, Lương Y quốc gia
Đ/C: A 4/20 ( lầu 4) c/c: Thuận Kiều , huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương ( gần ngã tư Bình Thung, đi xe buýt số 5 từ bến xe Lê Hồng Phong , qua bùng binh Nguyễn Văn Cừ ,Hàng Xanh, bến xe Miền Đông, xuống ở ngã tư Bình Thung)
Đ/T: 0987233325
Email:tueminhkhoa@yahoo.com.vn
1960-1964: sinh viên ĐHQG Hà Nội, tốt nghiệp được trường giữ lại làm giảng viên.
1968-1973: nghiên cứu sinh ở Tiệp Khắc, tốt nghiệp Tiến Sĩ Sinh Học. Về nước, tiếp tục dạy tại ĐHQG Hà Nội.
1977 (36 tuổi) ,chuyển về ĐH Đà Lạt
1983 (42 tuổi), ăn chay trường.
Trước đó ông thường thuyết giảng về Dinh Dưỡng và luôn luôn ca ngợi “ăn mặn” tốt hơn “ăn chay” gấp 6 tới 8 lần .
Có lần ông đi chữa bệnh, gia đình BN mời ông dùng cơm, ông nói dối là mình ăn chay (vì ông không muốn gia đình nghèo đó tốn kém vì mình) và ông vui vẻ ăn cơm với muối. Sau 3 lần ăn cơm với muối, gia đình đó tin ông là người ăn chay. Từ đó , ông chuyển qua ăn chay trường để không phạm tội nói dối với chính mình và người khác.
1989 (48 tuổi), ông bị ung thư đại tràng.BS đòi mổ, ông từ chối và nhịn ăn 14 ngày. Đến ngày thứ 10, ông nghe tiếng nói lao xao của các vong hồn. Sau 14 ngày nhịn ăn, ông cảm thấy bệnh đã lành nhưng người còn yếu. Mọi người đều nghĩ ông chắc chết 100%. Ông có dùng năng lượng sinh học tự trị bệnh và khỏe mạnh hoàn toàn sau 4 tháng.
Ông bắt đầu áp dụng PPTD Ohsawa ngay sau đó.Ông ăn liên tục 6 năm GLMM số 7 (chỉ ăn gạo lứt và muối mè, không ăn nước tương thiên nhiên, đậu đỏ, rong biển,…).
Ông cảm thấy trí tuệ gia tăng 1 cách kì diệu, trực giác phát triển lạ thường…Ông trả lời trôi chảy các câu hỏi rồi thì mới thấy câu trả lời của mình quá hay…Ông bước vào nhà thì trời mới đổ mưa như trút (thiên nhân hợp nhất)…Toàn bộ hàm răng lung lay của ông, rắn chắc tốt hơn xưa…Ông thường xuyên cảm nhận sự an lạc , lòng tri ân mọi sự trên cõi đời này…
Ở Đà Lạt, ông hướng dẫn nhiều người tìm mạch nước chính xác gần như 100%( nhiều người tốn hao tiền bạc, đóng giếng 6,7 chỗ mà không có nước)
Ông còn biết cách điều chỉnh các tia năng lượng phát xuất từ lòng đất tác động tới mọi sinh vật trên mặt đất. Theo ông thì có 2 loại tia gọi là phúc xạ và ác xạ. Phúc xạ làm cho ta cảm thấy thoải mái ,vui vẻ ,yêu đời, ham thích hoạt động… Còn ác xạ làm ta bứt rứt, buồn rầu, chán đời, lười biếng…
2002 ông thi lấy bằng Lương Y Quốc Gia sau khóa học 8 tháng tại Viện YHDT TPHCM nhằm hợp pháp hóa những người nghiên cứu và thực hành Đông Y.
Ông kể lại, cuộc đời ông đã trải qua 4 lần được trời cứu …không thể giải thích được.
-1946( 5 tuổi), ông bị té xuống giếng nước sâu 2 mét. Ông cảm nhận cái chết gần kề. Nhưng bỗng nhiên , ông thấy mình được đưa lên mặt đất 1 cách lạ lùng, toàn thân đẫm nước.
-1953 (12 tuổi), ông leo lên cây trám bắt tổ chim . Bắt được 2 con chim yểng non( miền nam gọi là nhồng), thì bất ngờ, ông bị rơi xuống cành dưới ,đụng vào tổ ong bầu nâu, cách mặt đất 20 mét. Cả đàn ong bu vào người ông.Ông nghe tiếng nói rất rõ ràng: “Nằm yên, giả vờ chết”.Ông thở nhẹ nhàng, bất động, giả chết…Sau đó đàn ong độc bay đi, chỉ tiêm vài phát mà không bơm nọc độc…
-1968 (27 tuổi), ông cưỡi xe đạp lên Hà Nội , làm thủ tục đi du học Tiệp Khắc.
9 giờ sáng, ông đi tới gần 1 cây cầu cách khoảng vài Km. Ông dừng lại ở 1 quán ở lề đường để uống nước trà và được mời mua 2 chén chè đậu đen. Ăn uống xong thì ông phát hiện xe bị xì lốp, phải đem xe đi vá.Người sửa xe yêu cầu ông chơi vài ván cờ mới chịu vá xe cho ông.Người ông nôn nóng muốn đi gấp , nhưng đành ngồi chơi 2 ván cờ thì ông thợ mới vá xe…Bỗng nhiên bầu trời vang lên tiếng máy bay gầm rú và cây cầu bị bom đánh sập , mảnh bom, đạn còn bốc khói dọc theo quốc lộ ông sắp đi qua…Ông thoát nạn 1 cách kì diệu.
-2001 (60 tuổi), khi ông trèo lên cao để bắt con mèo mà ông mới xin được thì bất ngờ thang bị trượt do đứa cháu không giữ chặt. Từ trên cao ,ông ông rơi xuống, bật ngửa, gáy đập cạnh bàn, nhưng 2 cánh tay ông mắc vào dây phơi đồ . Hai cánh tay trong bị rướm máu nhưng nhờ thế nên lực rơi giảm, lực đập vào gáy giảm…Do đó ông không bị chấn thương vùng sọ não…Ông thoát khỏi cái chết rất kì dị…
Ông kể lại là ông có 1 người bạn, người này tâm sự với ông rằng người đó sẽ giết 1 người em cùng cha khác mẹ, vì người em đó tham lam, ích kỉ, muốn chiếm đoạt đất đai ông bà để lại…Ông Vượng suy nghĩ rồi nói người bạn đó, ông sẽ hỗ trợ người bạn thực hiện âm mưu sát nhân…mua súng…cùng đến nhà người em tham lam ở vùng quê…kể tội kẻ xấu xa, tham lam…người bạn rút súng tiêu diệt …giúp người bạn bỏ trốn hoặc ra đầu thú…giúp bạn nuôi vợ con khi bạn bị vào tù hoặc bỏ nhà trốn đi xứ khác…Cuối cùng , người bạn đó tỉnh ngộ từ bỏ ý định sát nhân.
Bẩm sinh ông ốm yếu, bạc nhược. Thày bói nói ông chỉ sống tới 68 tuổi. Hiện nay, sức khỏe ông dồi dào, tinh thần rất minh mẩn . Rất nhiều người đoán ông sẽ sống thọ tới 100 tuổi.
Theo ông thì : “Chân lí không thuộc nhiều người”
Mỗi ngày ông làm việc từ 12giờ tới 15 giờ
Hiện nay ông ăn 3 chén cơm lứt/ ngày, ông ăn mè rang nguyên hạt và tương nước, miso (ông ăn khá mặn), không ăn trái cây, không ăn rau cải, thỉnh thoảng có ăn 1 ít bí đỏ.Hai năm gần đây, ông có dùng một ít TPCN. Vậy thì ông thường xuyên ăn theo cách ăn cao nhất số 6, 7.
Các tác phẩm đã xuất bản:
1) Minh triết trong ăn uống của phương Đông.
2) Tôn giáo và đời sống.
3) Con người và năng lượng sinh học.
Các quyển sách này bán đắt như tôm tươi (hạng best seller)
Các tác phẩm rất hay mà chưa được xuất bản:
1) Lắng nghe sự sống
2) Suy ngẫm cuộc đời





23/2/2010
NVT viết theo lời TS Ngô Đức Vượng(BD)

[b]XIN BỔ SUNG (26/2/2010)

-[size="3"]Khi chúng tôi đến thăm ông Vượng ngày 21/2/2010 thì ông đang trong giai đoạn nhịn ăn 1 tuần lễ. Ông nói nhịn ăn ngắn ngày cũng rất có lợi cho sức khỏe.
Theo ông, nhịn ăn 2 ngày trị lành cảm cúm. Nhịn ăn 3,4 ngày trị dứt bệnh viêm phế quản, viêm họng.
-Từ 1994, ông đã đi khắp các tỉnh thành để nói về PPTD và thực phẩm chức năng của các tập đoàn như Vision, Noni, Agel, Lô Hội, Amway…( Chúng tôi có góp ý với ông về mặt trái của thực phẩm chức năng).
Ở TPHCM, ông thuyết giảng tại nhà hát Bông Sen, nhà văn hóa Thanh Niên, câu lạc bộ Lao Động, nhà văn hóa các quận ,huyện...Ông nói thỉnh thoảng có dùng TPCN 2 năm gần đây
-Ông xin về hưu sớm vào năm 1994 (53 tuổi). Người thân và bạn bè ngăn cản quyết liệt. Nhưng ông vẫn giữ nguyên ý định xin nghỉ việc vì theo ông làm việc cho cơ quan nhà nước thì họp hành mất quá nhiều thời gian quí báu và ông lại muốn tập trung vào việc viết sách, nghiên cứu , giảng dạy năng lượng sinh học, tuyên truyền PPTD Ohsawa…
-Ông kết hợp PPTD Ohsawa, Đông Y và TPCN trong việc trị bệnh.Ông trị bệnh hoàn toàn miễn phí, không nhận thù lao hay tiền bồi dưỡng của BN.
--Ông tự nguyện hướng dẫn người dân tìm thấy vài trăm mạch nước ở Lâm Đồng và hàng trăm hài cốt liệt sĩ ở VN, Lào, Kampuchia chỉ nhận tiền xe đi lại mà thôi…

-Ông nói : "Tôi đi tới đâu thì có hòa bình nơi đó. "
Năm 1964 (23 tuổi), ông tình nguyện vào nam chiến đấu và ông tập bơi, tập ăn ớt cay…Vì ở miền nam có nhiều cây ớt và phải biết bơi để không bị chết đuối khi vượt qua sông, rạch …Nhưng cuối cùng ông được xã giữ lại vì ông đã dạy bổ túc văn hóa cho cán bộ xã. Trước đó, khi ông đang học lớp 10 phổ thông, học sinh tình nguyện đi chiến đấu thì nhà nước không lấy học sinh lớp 10.Khi ông lên năm 3 ĐH thì nhà nước lấy sinh viên năm 2 tình nguyện…Khi ông lên năm 4 ĐH , thì SV năm 3 tình nguyện được đưa đi chiến đấu…Khi ông là cán bộ giảng dạy, thì SV năm 4 được đưa ra chiến trường…Khi ông là nghiên cứu sinh ở Tiệp Khắc, thì cán bộ giảng dạy tình nguyện được đưa ra chiến địa…Khi ông về nước thăm nhà thì có đình chiến ở miền bắc…Khi ông quay lại Tiệp , thì Hà Nội bị trận B52 lịch sử…Khi ông về Đà Lạt năm 1977, thì xảy ra cuộc chiến tranh biên giới phía bắc với Trung Quốc…
-Ông có kể 1 câu chuyện rất hay trong Kinh Thánh là có 1 tín đồ hỏi Chúa JESUS: “Khi nào con được vào nước trời?”. Chúa Jesus đáp: “Khi ngươi được sinh ra lần thứ hai”.
Nhà Phật có câu: “Buông dao đồ tể thành Phật”
TS Ohsawa cũng nói: “Kẻ đứng chót trở thành kẻ đứng đầu”
Nghĩa là phải chuyển hóa con người triệt để, thay đổi toàn bộ thể xác và tinh thần thì mới mong vào nước thiên đàng
26/2/2010 NVT



[/b]
Go to the top of the page
 
+Quote Post
 
Start new topic
Trả lời
Diệu Minh
bài Mar 3 2010, 08:12 PM
Bài viết #2


Bạn của mọi người
***

Nhóm: Administrators
Bài viết: 12,732
Gia nhập vào: 13-February 07
Từ: 103 ngách 2 ngõ Thái Thịnh I
Thành viên thứ.: 5



chú trung ơi chú có nick yahoo ko ạ cho cháu xin với để hỏi về thực dưỡng 1 chút có được ko chú
Hỏi hộ một thành viên tên là Huebinh.

Thưa anh Trung,
Kiểu người như anh Trung cũng rất dễ lạc vào mê lầm rằng sư phụ Thanh Hải triển khai được tứ vô lượng tâm từ qua bài thơ, giảng dạy hay, và giỏi.... cũng nhưng pháp môn mà sư phụ Thanh Hải đang quảng cáo là chính Đức Phật cũng tu pháp môn của sư phụ đang tu mà thành Phật đấy ạ.

Thưa anh Trung, theo Ohso lý luận thì tâm từ chính là tâm sân được quan sát trọn vẹn ở mức độ 100% thì nó biến cái này thành cái kia...

Nhưng tâm từ thực sự nó sẽ như là trong túi có tiền; có tiền rồi mới cho được người khác; gia đình anh Trung là một mẫu mực lý tưởng của dân gạo lứt, ông Ngô Ánh Tuyết cũng phải khen ngợi, thật là quí lắm thay...

Nhưng không phải ai ăn gạo lứt và ca ngợi gạo lứt cũng đều là Phật đâu nhé.

Thanh Hải vô Thượng Sư vì là "tự do" cho nên thâm nhập gạo lứt dễ dàng và là mẫu người cấp tiến trong tâm linh, cho nên nhận ra gạo lứt như thế...

Nhưng thưa anh Trung, hiện nay đệ tử của Thanh Hải hầu như không có người nào ăn cơm lứt, anh có tin điều đó không?
và TH có nói: quân bình âm dương mới thành Phật, em cũng khoái mãi chỗ này; nhưng em hỏi đệ tử của ngài: thế nào là âm thế nào là dương và làm sao để quân bình? không có ai trả lời được ... và vì nhiều câu hỏi của em không được trả lời thỏa đáng và cảm thấy bế tắc trong một phương pháp tu mà không hề được nhà nước ủng hộ tí nào... em là một trong những người Hà Nội đầu tiên tu theo pháp môn này và đã từng sang Campuchia dự thiền thất.

Nhưng vì bản tính làm cái gì cũng phải rốt ráo, tới cùng, tu lưng chừng không đã, cho nên em đã tu theo vài pháp môn cho tới lúc tu theo vipassana, mới có cái cảm giác tự do vô biên mà tiên sinh Ohsawa từng nói tới.

Mẹ em được em dẫn dắt tu theo PP này từ 1994 tới nay, em thấy không ổn, thực sự không triển khai được mãnh liệt tứ vô lượng tâm như những PP khác, nhưng một khi mà người ta đã bị tham ái dính mắc và bản ngã quá to; và nghệ thuật chiêu cảm người của sư phụ TH phải nói là hiếm có... những người nào ham thích khoái cảm... cái tình cảm ái nhiễm nặng ... thường khoái môn này lắm. Nhưng người nào khoái trí tuệ thì khó đặng...

Từ hôm bố em mất, mẹ em chưa tài nào bình thường được (điều mà em không ngờ)... và mấy hôm nay bà toàn phải bỏ nhà đi lang thang, đi chơi lung tung... bà chưa tìm lại được bình an tốt đẹp khi ngồi ở nhà ...trước đây bà thường xem tivi chương trình của Thanh Hải (THVTS có hẳn một kênh truyền hình riêng)... nay thì điều đó cũng chả giúp gì được cho bà... tâm của bà hướng ngoại cho nên nó động loạn và yếu đuối; hướng nội mới mạnh khỏe mới dương!

Trong tất cả những người quen biết em và làm ăn giao dịch... có một cậu thanh niên đệ tử của môn phái đó tới giao hàng cho nhà em... nó tới ngay sau khi bố em mất chưa được nửa tháng, nhà vẫn còn để bàn thờ to đùng giữa nhà... mà nó không thèm hỏi một câu, nó né tránh "CÁI CHẾT" và SỰ CHẾT; sau mấy ngày nó lại tới giao hàng... em quan sát hay là nó không biết vì nó không để ý... hóa ra nó né tránh... PP nào đối diện được với cái chết thì tâm thân mới bình thường được... ai cũng có một thái độ to nhỏ và "không bình thường" khi biết tin bố em mất; riêng nó thì lại thấy hoàn toàn bình thường, thản nhiên: nhưng thực ra là một sự né tránh rất lạ... nó vào tận gian phòng có bàn thờ...

Qua cái chết của cha em, em càng nhận ra là mọi thứ không bao giờ như mình nghĩ: những người mình nghĩ là họ sẽ có thái độ chia sẻ và chia buồn, hỏi han hay là xin được thắp nén nhang cho bố em...thì họ lại hơi dửng dưng; và những người mình quên mất họ là ai thì họ lại nhào vô xin được thắp nhang và cúng tiền khá nhiều... mọi sự do nhân duyên chi phối, nhân quả không sai chạy...em quan sát được mọi thái độ của con người tới với em khi biết nhà em có đại tang... và em nhận ra có những con người nhân ái và có tình người trong một đám người dửng dưng... buồn cười có người khá thân thì lại lừng chừng mãi mới tới nhà và thắp hương xong chạy ngay ra nhà ngoài ngồi nói chuyện...hóa ra họ sợ CÁI CHẾT.

Trong khi có những người trẻ tuổi họ thấy bình thản và an lành...mỗi người một thái độ không ai giống ai, và mình nhận ra cái tâm của mình nó hài lòng với người này và không hài lòng với người kia và sự khổ nảy sinh từ đó... nếu mình chỉ là người ghi nhận bỉnh thản thì chắc sẽ thoát khổ ngay.

Chỉ có Đức Phật và Pháp của ngài cũng như là đệ tử thánh tăng của ngài mới thực là đáng ca ngợi.

Hiện nay nhóm người theo TH ở ngoài Hà Nội cũng như ở khắp VN...những người đầu têu mang đủ thứ thập cẩm chay Đài Loan về nước (toàn là hàng hóa thứ cấp và hóa chất, chả có năng lượng), những thứ đóng gói bán sẵn xanh đỏ ấy: là nhóm người Sài Gòn đầu tiên theo đạo này đứng ra lập công ty và làm ăn ... tới mức làm cho em phát sầu vì thấy mấy thầy bắc tông con của Phật toàn mua loại thức ăn "của ma vương" về sài đấy ạ; lại còn dùng nó làm cỗ bàn chay nữa đấy anh Trung ạ.

Từ hôm bố mất mẹ em chả thắp cho ông một nén nhang nào gọi là lòng thành... nhóm đó họ coi cái chết khác lạ lắm không giống ai, họ không ăn đồ thờ cúng và họ không bao giờ dùng bát đũa chung với mọi người: nếu họ tới quán chay "của nhóm họ" thì sẽ có loại bát đũa riêng dành cho họ... TH VTS đã thành công làm cho nhiều người trở thành không bình thường và kiêu ngạo ... tự hào thiếu chánh tín, mà nhiều tà tín... họ rón cục vào nhau không dễ gì giao lưu được với ai; họ dính bám vào nhau cả chùm... thật là dễ sợ. Và họ chia rẽ nội bộ kinh khủng... thầy thì dạy lấy tình thương xóa bỏ hận thù...trò thì ngoài luồng và trong luồng, phân hóa dữ dội... em xúi mấy người đi theo đạo này: toàn là dân trí thức, nay những người đó cư xử với em thật vô ơn... may mà em rút ra khỏi được cái đạo đó thì em mới có ngày hôm nay... may mà duyên của em với Tam Bảo còn vững trãi trong sâu thẳm.

Nhà nào có người theo TH thường tan cửa nát nhà; nhà em may có em theo Phật... công an khu vực họ cũng biết gia đình em còn hơn cả em... năm trước khi điên tiết mẹ em còn định bụng cùng thằng con trai ruột phá tan cửa hàng Thực dưỡng do bố em và em cũng như chính mẹ em tạo dựng... nó đã đuổi cả em và cửa hàng ra khỏi nhà và công an khu vực còn phải tới nhà em "nói khó" với cả nhà em... thời gian đó là thời gian thử thách lớn nhất với em. Nó còn đòi cả tiền em phải "thuê nhà" của bố mẹ em (bố mẹ em ăn không hết lương hưu)... để bán hàng Thực dưỡng... bố em gom được tiền bán đồ Thực dưỡng, thêm cho nó mua nhà (cách đây khoảng 15 năm).. năm ngoái nó còn rủ cả mẹ em xuống nhà vòi thêm 10 cây vàng nữa với bố em: nó không làm được cái công đức gì với ngành Td cả... mà mẹ em cũng còn mê muội đi theo nó tới nó với bố em; bố em chửi cho nó một trận.

Nếu mẹ em tu đúng theo chánh Pháp... con trai bà là em ruột của em không tệ tới mức như thế. Anh Trung nhớ cho là mẹ và con trai gắn bó cũng như bố và con gái...

Em phải "cầm cân nảy mực" trong cái nhà mà công an khu vực họ bảo là nát như tương bần! em phải sống giữa những người tham lam và ích kỷ... là sản phẩm của những người bỏ nhà đi theo cách mạng... công an khu vực còn bảo em: anh biết rằng nhà trường cũng không dạy được hết và thừa nhận sự việc tu tập của em là sự phấn đấu không ngừng để vươn lên giữa một bầu khí không có tình thương thực sự, mẹ em quá thiếu thốn tình thương yêu từ bé cho nên sa lầy vào pháp môn của TH... anh công an này cũng khoe là có ảnh Phật để trong ví tiền!

Có lần em phải khóc nói với mẹ em là: bà đã để cho con trai đứng đầu đường và con gái của bà sống như ở "xó chợ"... để bám theo TH VTS, em bảo sư phụ của bà không cần tình yêu thương của bà, mà chúng con cần tình yêu thương của mẹ... a, hóa ra mẹ em cũng cần tình yêu thương hơn bao giờ hết: cho nên mẹ em mới sống chết cũng đi theo đạo đó tới mức như thế...

Anh Trung à,
Cách kiểu anh ca ngợi Thanh Hải như thế nhiều người họ biết tỏng cái Pháp môn đó họ cười anh đấy; mặc dầu những gì anh đưa ra là đúng sự thật nhưng chưa hết và anh chưa thấy mặt trái của nó đâu.

Em rất quí trọng sư phụ TH... nhưng cái cách triển khai với đệ tử ở VN bị chính quyền rất là khó chịu và ghét tới mức như thế... anh có biết bao lần công an đã phạt vi cảnh vì nhóm đó tụ tập hội hè không?

Và tụi nó còn lừa đảo cả ông Vũ Thế Khanh (một người có tiếng tăm và chuyên mở cửa cho nhóm ngoại cảm hoạt động) cách đây mấy năm... họ kể cho em nghe những "chiêu" rất là ngoạn mục... họ cũng giữ 5 giới nhưng em nhận ra là em chưa gặp một người nào theo TH mà không nói dối cả.

Em đi từ pháp môn này tới pháp môn khác để tu tập một cách nghiêm túc và hết lòng nhất.

Anh thì chỉ mới biết một vài ở ngoài rìa...

Em không ghét họ và cũng không ưa, môn nào cũng có cái hay và cái dở: dở là ở chỗ thực ra thời gian như nhau thì hiệu quả của những người đi theo Phật mà có minh sư dẫn dắt họ có nhiều chánh kiến và có nhiều tâm xả ...tâm xả là một loại tâm quí để có trí tuệ, không bị mê lầm. Rất tiếc nếu nhà nước vui vẻ hơn với TH, thì đám đệ tử không tệ tới mức như thế, hiện nay họ tu chui đấy anh ạ. VN mình còn nhiều cái hay lắm: một số pháp môn tu tập khá tốt, vẫn phải tu chui!

Một số trí thức đi theo pháp môn đó hiện nay họ đều đã đi theo Phật...

Lần này cánh cửa ở HN mở ra với Miến Điện; trong rủi có may, nhà nước mở cánh cửa này ra là quá đúng, nếu không tình hình tôn giáo ở Miền Bắc sẽ lạc vào mê tín dị đoan quá xá. Nếu điều này xảy ra sớm hơn thì tốt biết bao nhiêu... tôi không ngờ mọi sự biến dịch nhanh tới mức như thế...
Ngày nào tôi còn mời thầy tôi khi tới VN thì sẽ tới thăm ngôi chùa nơi tôi sinh ra... bố mẹ tôi có một ân phước lớn là được ở chùa... và sinh ra tôi ở chùa Kim Liên. Khi đi theo cách mạng mà vẫn còn giữ được chút tâm linh nuôi dưỡng được bầu khí tâm linh ... thật là may mắn và hy hữu... trong bao nhiêu xấu ác, vẫn còn một vài điều tốt đẹp, rất là tốt đẹp.

Chúng ta luôn luôn phải nuôi dưỡng tưới tẩm những đại thiện tâm, nếu không, những điều ác trong quá khứ mà chúng ta đã làm khi đủ duyên là nó nhảy ra vồ chúng ta ngay!

Cuộc sống cho tôi một kinh nghiệm là một người tốt có thể không tốt khi nghiệp xấu ĐÒI nợ.
Cho nên: thời gian trôi, trái đất xoay và con người tiến bước.

Cá nhân tôi đạt được khá nhiều điều lợi ích khi tu tập theo pháp môn của sư phụ TH, và nhiều điều dạy của người vẫn mãi còn giúp đỡ được cho tôi trên con đường tâm linh.

Tuy nhiên nếu cho tôi một giải pháp tu tập: tôi chọn Thiền ăn và thiền Vipassana (bao gồm cả thiền ăn trong đó rồi!)

Chỉ có Đức Phật là có một nhân cách siêu toàn, không có tì vết, cho nên nói nghĩ và nhớ ngài, thực hành Pháp của ngài thì chỉ có vui vẻ trở lên... an vui và vững chắc trong giáo Pháp.
Khi gặp nguy biến, những người có chánh Pháp luôn có sự hiểu biết đúng và gặp may mắn.
Những người Thực dưỡng mà không có chánh Pháp cũng dễ bị xoay quanh những giá trị không có tính chất triệt để, căn bản...

Vì thế trí phán đoán siêu xuất khó nảy sinh.


--------------------
________Ngọc Trâm_________
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Gửi trong chủ đề này
vantrung   BÀI 253: NGƯỜI ĂN GLMM SỐ 7 LÂU NHẤT VN, 6 NĂM LIÊN TỤC: TS NGÔ ĐỨC VƯỢNG   Feb 23 2010, 09:33 AM
nca   Cháu đã đọc cuốn Minh Triết trong ăn u...   Feb 23 2010, 11:49 AM
Diệu Minh   Sadhu! Lành thay! Tùy hỉ công đư...   Feb 23 2010, 12:39 PM
vantrung   Sadhu! Lành thay! Tùy hỉ công đức ...   Mar 1 2010, 07:59 AM
DIEUHANG   [size=4]BÀI 253: NGƯỜI ĂN GLMM SỐ 7 LÂU NH...   Feb 23 2010, 02:43 PM
Luong Trung Hung   Bài này hay quá. Một tấm gương cho chúng...   Feb 27 2010, 03:07 AM
vantrung   [color=#FF0000]Bài này hay quá. Một tấm gư...   Feb 28 2010, 09:25 AM
Luong Trung Hung   Trả lời anh Lương Trùng Hưng Xin anh Hư...   Feb 28 2010, 04:43 PM
nca   Hôm nay Cháu có duyên đi nghe Chú Vượng t...   Feb 27 2010, 01:08 PM
Diệu Minh   Như thế trí phán đoán của ông Vượng v...   Mar 1 2010, 09:31 AM
nca   Như thế trí phán đoán của ông Vượng v...   Mar 1 2010, 01:10 PM
vantrung   GÓP Ý CỦA NVT: -Bài viết của cô Ngọc T...   Mar 3 2010, 09:26 AM
nca   GÓP Ý CỦA NVT: -Bài viết của cô Ngọc T...   Mar 3 2010, 01:02 PM
vantrung   [ [b][/b]TRẢ LỜI BẠN NCA: Nếu chúng ta á...   Mar 5 2010, 01:15 PM
loanngha   Tôi chỉ là người mới nhập môn thực ...   Mar 2 2010, 08:58 PM
UPani   Một con đường đầy gian nan!   Mar 3 2010, 12:13 PM
Diệu Minh   chú trung ơi chú có nick yahoo ko ạ cho chá...   Mar 3 2010, 08:12 PM
Diệu Minh   Tôi vừa bàn với mẹ tôi là hàng tháng t...   Mar 3 2010, 08:45 PM
Diệu Minh   “Con người là chưa hoàn hảo nên chúng ...   Mar 3 2010, 09:41 PM
Diệu Minh   Dòng thuốc mà bác Hưng gửi về mấy năm...   Mar 12 2010, 08:46 AM
member   [size=3][size=4]BÀI 253: NGƯỜI ĂN GLMM SỐ 7...   May 27 2011, 08:39 PM


Reply to this topicStart new topic
1 người đang đọc chủ đề này (1 khách và 0 thành viên dấu mặt)
0 Thành viên:

 



.::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 22nd September 2019 - 11:05 PM