IPB

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

2 Trang V   1 2 >  
Reply to this topicStart new topic
> Miền đất vàng
home
bài Apr 14 2010, 02:21 PM
Bài viết #1


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098



Miền đất vàng
Tác giả : Chitto
nguồn: http://www.phuot.com/forums/threads/6299-M...E1%BA%ADu/page3





Người ta gọi Myanmar là Miền đất vàng - Golden Land - cũng không có g“ lạ, bởi nơi đây mắt người có thể nh“n thấy vàng ở khắp nơi !!! và Vàng gắn với Phật giáo, với những ngôi tháp chùa rực rỡ...

Ba nơi thiêng liêng nhất đối với người Myanmar, ba thánh địa Phật giáo, đứng đầu là Chùa tháp Shwedagon ở Yangon, thứ hai là tượng Phật dát vàng Mahamuni ở Mandalay, thứ ba là Hòn đá vàng Kyaiktiyo




Nhưng VÀNG của xứ Myanmar đâu chỉ là vàng dát trên tháp chùa, tượng Phật, mà còn là Vàng của hoàng hôn Bagan


và VÀNG trong b“nh minh thành cổ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 02:29 PM
Bài viết #2


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098



Một Myanmar VÀNG khác


Và Vàng hoàng hôn U Bein



Phật bị cầm tù...

Trong tất cả các pho tượng Phật mà tôi đã thấy ở Myanmar, ấn tượng nhất đối với tôi là pho tượng ở chùa Manuha, trong khu làng Myinkaba, Bagan.

Pho tượng gạch khổng lồ cao đến gần 15m, ngồi bình yên thản nhiên giữa bốn phía tường gạch sát sạt như muốn thít chặt lấy đức Phật. Đỉnh đầu Phật sát vào trần, đến nỗi búi tóc chìm vào trần phòng. Các bức vách chỉ cách thân Phật vừa đủ một người lách qua. Một vị Phật bị cầm tù.

Lịch sử kể rằng: năm 1059, vua Bagan đánh vùng Thaton, bắt được vua Manuha đem về cầm tù tại đền Nanpaya. Vị vua mất tự do đã dùng những tài sản cuối cùng của mình xin được xây một ngôi chùa thờ Phật cạnh nơi bị giam giữ. Và thế là hình đức Phật bị giam cầm giữa bốn bức tường ra đời. Khi chùa xây xong thì vua Manuha cũng chết trong tù.

Chùa Manuha có 3 pho tượng Phật ngồi và một pho Phật nằm đều trong thế bị giam cầm. Tưởng như Phật chỉ cần dang tay, duỗi chân là tường sụp, cột đổ, thế nhưng Phật vẫn ngồi bình yên suốt gần một nghìn năm qua. Và đến giờ, đây vẫn là những pho tượng Phật lớn nhất Bagan.



Miền đất vàng hồn hậu không chỉ hấp dẫn khách du lịch bốn phương bằng vô số những đền chùa tượng và đá dát vàng, với thiên nhiên tươi đẹp, mà bằng cả chính những tấm lòng hồn hậu của người dân Miến trên khắp đất nước. Con người Miến Điện nghèo mà lịch thiệp, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác không một chút tính đếm. Tôi không bao giờ quên được những đêm lỡ độ đường được sự bảo bọc của các bạn Miến, vô số những lần được các bạn dành thời gian hướng dẫn tỉ mỉ đường đi lối lại, dành hàng giờ để phiên dịch trong khi vẫn đang bận rộn việc gia đình với câu nói: I just want to help you, và còn cả những bữa ăn gia đình ấm cúng khiến cho tôi cảm thấy đang xa xứ mà như ở quê nhà, ngồi bên những người lạ mà thấy không hề xa lạ. Tấm lòng người Miến là thứ đặc biệt cuốn hút khách du lịch hướng tới miền đất vàng nơi có những tấm lòng vàng.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 02:37 PM
Bài viết #3


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098



Bốn vị Phật

Bất cứ ai đến Myanmar đều cũng nhận thấy tượng Phật Myanmar có đặc trưng rất riêng.

Các ngôi chùa lớn, bốn phía có bốn tượng Phật nhìn ra. Chùa Shwedagon, chùa Shwezigon, chùa Shwemawdaw... đều như vậy. Theo tôi, trong các bộ 4 tượng Phật, bộ tượng tại chùa Ananda - Bagan là đẹp nhất, 4 pho tượng đứng cao sừng sững, từ gần chục mét nhìn xuống, với các khuôn mặt, nếp áo, thủ ấn tuyệt đẹp...

Đây là bốn vị Phật trong quá khứ đã từng thuyết pháp trên cõi Tabà này...

Lần lượt từ trái sang:

Phía Bắc là Phật Câu-Lâu-Tôn, với hai tay trong thủ ấn chuyển pháp luân
Phía Đông là Phật Câu-Na-Hàm, với tay phải cầm ngọc ước ban phúc
Phía Nam là Phật Ca-Diếp, với hai tay chuyển pháp luân
Phía Tây là Phật Thích-Ca, tay phải trong ấn Vô uý, tay trái ấn cát tường

Bốn pho tượng bao quát cả bốn phương vũ trụ, lồng lộng từ bi, mỗi khuôn mặt đều rất riêng không giống nhau, thể hiện sự tự do sáng tạo của các nghệ sĩ từ hàng trăm năm trước.

(Người Myanmar tôn sùng bốn vị Phật quá khứ cho đến Thích Ca, còn Việt Nam thì là bảy vị)

Bóng và hình, sáng và tối, đôi khi không rõ cái gì tạo nên cái gì???


Thành Bagan đã từng rực rỡ huy hoàng một nghìn năm trước, đã từng có đến 10000 (mười nghìn) ngôi chùa, đền tháp, ngày nay trơ trơ cùng bụi đất, cỏ cây. Chỉ còn lại khoảng hai nghìn ngôi đền còn lại.

Xưa kia chắc hẳn những ngựa xe của các vị vua chúa Bagan đã từng rầm rập nơi này, các đoàn tu sĩ rực rỡ trong sự sùng kính của dân chúng...

Giờ đây, chỉ còn những chiếc xe ngựa lọc cọc xuyên giữa những con đường bụi đất. Lọng vàng tán bạc, xiêm áo huy hoàng xưa còn đâu !?

--------

Trong Bagan có thể thuê xe ngựa hoặc taxi, xe ngựa rẻ hơn vì không tốn xăng! Phi đội củ đậu trước kia ngự 4 người một xe, còn lần này Củ Lạc quyết định đi hai xe, vì thương các chú ngựa có thể mệt mỏi quá. Lũ ngựa ở đây chỉ được ăn rơm khô mà thôi. Vùng đất khô hạn này lấy đâu cỏ non cho chúng !



Đi xe ngựa có lẽ cũng tạo thêm công việc cho người dân nghèo nơi đây, và cảm giác ngồi trên xe lúc lắc lúc lắc cũng rất thú vị. Có thể trò chuyện với người đánh xe, có thể ngủ gà gật, lim dim mắt để đưa mình về với thời xa xưa.

Lại cũng có thể "nghiêng ngả" như thế này

Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 02:43 PM
Bài viết #4


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098




Shwesandaw Pagoda - Hay còn đc gọi là Sunset Pagoda ở Bagan


Hai chiếc xe ngựa lọc cọc đưa chúng tôi đến với khu đền và tu viện ngầm Nanda Pyin Nya. Bên đền, những hoạ sĩ dân gian bày các bức tranh trên nền gạch, chặn các hòn sỏi lên trên, phô bày màu sắc rực rỡ. Đa số là tranh có hình ảnh Phật giáo.

Mingala2 thản nhiên hỏi anh chàng bán tranh: có tranh nào không có Phật không ???


Anh chàng vẽ tranh tò mò

(Mingala3 thích mê tơi nhưng cứ giả vờ không biết gì)

Ngôi đền Thambula.

Đền này do bà hoàng Thambula xây từ cách đây gần tám trăm năm. Trong đền còn những bức tranh vẽ trên tường, đặc biệt là tranh vẽ cảnh đua thuyền trên sông, những cuộc đua được tổ chức thường xuyên thời mà ngôi đền được xây dựng.


Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 02:48 PM
Bài viết #5


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098



Người giữ chìa khoá của đền Thambula tận tình chỉ dẫn những bức tranh, và chỉ cho lối lên tầng trên của khu đền.

Có thể thấy hình các bức tranh Phật vẽ kín trên tường, những bức tranh có tuổi gần 800 năm !!!



Tôi không muốn dùng từ "Chùa" quen thuộc với người Việt để gọi các công trình Phật giáo nơi đây, bởi rất dễ nhầm lẫn.

Với người Việt, Chùa là nơi đặt tượng thờ Phật, là nơi hành lễ, đọc kinh, là nơi tăng ni ở, cũng là nơi chôn cất các vị sư qua đời, nghĩa là Chùa là tập hợp tất cả vào một chỗ, tương tự Trung Quốc, Nhật, Hàn.

Ở các nước Phật giáo Nguyên thuỷ, các công trình rất tách biệt. Những ngôi đền thờ tượng Phật riêng (temple), và những tu viện nơi các tu sĩ sinh sống, học tập riêng (monastery), và các tháp thờ (stupa) có thể cũng riêng. Người Myanmar phân biệt :

- Kyaung: tu viện, nơi sư tăng ở và học tập
- Patho, Paya: đền thờ, điện thờ
- Pya : tháp thờ hình vuông, tượng trưng núi Meru
- Zedi: tháp thờ hình tròn, tương tự Stupa
- Hti : tháp thờ hình tròn trên đỉnh có cái lọng nhiều tầng tượng trưng Niết Bàn.
- Shwe: nghĩa là vàng, chỉ tháp dát vàng mới có tên này.

Do vậy tôi sẽ dùng từ Đền thờ, Tháp thờ, thay cho Chùa.

Trên tầng của đền Thambula


Từ trên đền Thambula nhìn về phía Tây, hướng ra sông Ayeyarwady, tầng tầng lớp lớp các ngôi tháp cổ... Hàng chục ngọn tháp Rất lớn, hàng trăm ngọn Lớn, và cả nghìn ngọn tháp nhỏ. Những ngôi tháp lớn đều do các vị vua xây, tháp nhỏ hơn do tầng lớp quyền quý.

Đằng sau sự huy hoàng tráng lệ đó, là sự suy tàn mầm mống. Đế quốc Bagan đã sụp đổ ngay từ trong lòng nó, khi một mặt các vị vua tôn sùng Phật pháp, cho xây những ngôi tháp vĩ đại, nhưng lại cũng sẵn sàng giết cha để chiếm ngôi...


Không xa tháp Thambula là ngôi đền Payathonzu với ba tháp liền nhau.

Nhìn ngôi đền này, tôi liên tưởng ngay đến những cụm tháp Chăm ba tháp ở Việt Nam như Chiên Đàn, Khương Mỹ, tôn thờ Tam vị nhất thể trong Hindu giáo là Brahma, Vishnu, Shiva. Trước khi Phật giáo du nhập vào Bagan, trong nhiều đời vua đã từng theo Hindu giáo.

Tuy nhiên đây không phải ba ngôi tháp riêng biệt như Hindu giáo, mà là một ngôi đền có ba tháp thờ, tôn thờ Tam thế Phật: Quá khứ, Hiện tại, Vị lai.

Điều này khá thú vị, vì Phật giáo Nguyên thuỷ ít khi tôn thờ nhiều vị Phật cùng lúc, thường tập trung tôn thờ Thích Ca. Nhưng tại Bagan, có thể thấy các ngôi đền thờ 1 Phật, 2 Phật, 3 Phật, 4 Phật, 5 Phật...



Khoảng một nửa các ngôi đền tại Bagan có kiến trúc tháp vuông, tượng trưng cho núi vũ trụ Meru (núi Tu Di). Có điều thay vì bốn vị Thiên Vương ở bốn mặt, thì là bốn vị Phật: Câu-Lâu-Tôn, Câu-Na-Hàm, Ca-Diếp, Thích-Ca.

Các ngọn tháp được dựng toàn bằng gạch, tầng cấp vươn cao. Trang trí trong tháp là các hình điêu khắc, tranh vẽ về cuộc đời của Phật Thích Ca, hoặc bộ tranh Jataka (Bản sinh kinh) mô tả hơn 500 tiền kiếp của Phật Thích Ca.


Tháp Tayoke Pye nổi bật trên nền trời phía Đông, nhìn từ Payathonzu.


Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 02:54 PM
Bài viết #6


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098



Những người dân ở Bagan, họ vẫn còn nghèo, nghèo quá. Họ đang sống trên một mỏ vàng du lịch, thế nhưng họ vẫn không có gì.

Cách đây 20 năm, khi đó tôi đọc cuốn sách "Bảy kỳ quan thế giới" nói về 7 kỳ quan cổ đại quanh Địa Trung Hải, tác giả sách đã thêm 1 chương về các kì quan khác, không được biết đến bởi người Phương Tây. Trong đó có viết về kỳ quan Bagan này. Khi đó tôi đã tưởng tượng đến ngày sẽ được đến đây.

Đến đây rồi, lại thấy chợt buồn khi vì một số lý do (chủ yếu về chính trị) mà nơi này thậm chí không được công nhận là Di sản Thế giới !!! Buồn sao cho những ngọn tháp cổ trơ trơ trước thời gian, thiên nhiên, và quằn quại của con người.



Những ngọn tháp của đền Tayoke Pye, tưởng chừng như chư Thiên đang ngự trên mỗi toà tháp nhỏ, quan sát thế gian từ đỉnh thế giới...





Đền Dhamayangyi tuy không phải cao nhất, nhưng là ngôi đền lớn nhất Bagan, và cũng là ngôi đền bi thảm nhất.

Narathu là hoàng tử Bagan, đã giết cha và anh trai mình để cướp ngôi vua năm 1167. Ngai vàng chiếm bằng máu đó khiến vị vua muốn chuộc tội (hay ho sao, ai cũng chuộc được tội sau khi gây tội thì tiện nhỉ?) nên đã ra lệnh xây ngôi đền thờ Phật lớn nhất, vĩ đại nhất.

Truyền thuyết kể rằng vua Narathu đích thân làm đốc công, cầm gươm giám sát việc xây dựng công trình. Chỗ nào mà lưỡi gươm mỏng chọc được vào giữa hai viên gạch thì vua sẽ dùng thanh gươm đó chém ngay người thợ xây. Một lần nữa công trình được xây bằng máu.

Cuồng tín Phật giáo, vua rất ghét ai dám thờ cúng các vị thần Hindu giáo, nhưng lại cưới một cô vợ là công chúa của một vị vương Ấn Độ. Một lần bắt gặp cô vợ lễ lạy thần Hindu trong cung, Narathu chém chết cô này. Cha của công chúa tức giận, sai 8 vị tu sĩ Bàlamôn lặng lẽ đến Bagan.

Và thế là, vị vua hiếu sát đã bị tám người Bàlamôn giết chết ngay trong ngôi đền đang xây dựng. Máu đã đổi bằng máu.

Đền Dhamayangyi không được hoàn thành cao như ý muốn của Narathu, vị vua kế tiếp hoàn thiện nó với số tầng bớt đi, và cũng bớt các tháp trang trí, nhưng quy mô vẫn là lớn nhất Bagan. Và như để tránh cái kết cục bi thảm của Narathu, trong đền thờ 5 tượng Phật, có thêm Di Lặc - vị Phật Tương Lai.

Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 03:26 PM
Bài viết #7


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098



Những bức tranh tường chủ yếu vẽ Phật ngồi trong thế bán già, tay trái để ngửa trong lòng, tay phải chạm xuống dưới đất. Đây là thế xúc địa, thể hiện khi Phật đã thành đạo, tay phải trấn áp ma quỷ (ma quỷ chính là vô minh trong tâm ta, không phải ma quỷ bên ngoài). Với Việt Nam thì tượng Phật thường để hai tay ngửa trong lòng, còn ở Myanmar thì tôn thờ hình tượng này.

Có bức tranh thì mô tả bàn tay trong thế Chuyển pháp luân: hai tay trước ngực úp vào nhau nhưng không chạm nhau, giống như đang xoay vần một bánh xe vô hình...

Có những bức tranh rất lớn như ở đền Sulamani, chiếm toàn bộ bức tường, chỗ khác lại là những bức tranh kín mít tường, liên tục với các hình Phật ngồi sát nhau trong cùng tư thế, thể hiện sự có mặt khắp nơi của Phật. Lại có nơi những bức tranh khác nhau liên tiếp, mô tả về các tiền kiếp của Phật, hoặc là kể lại câu chuyện cuộc đời Phật Thích Ca...

Lại có nơi như đền Gubyakugyi là bức tranh mô tả cuộc sống của vua chúa, tăng lữ thời xa xưa, cũng kín mít quanh các bức tường.

À, bạn nào đi Bagan nên mang theo một cái đèn pin, để có thể nhìn rõ hơn các bức tranh (tất nhiên nếu quan tâm và thích thú).


Những bức tranh rất lớn trong đền Sulamani





Sulamani, ngôi đền lớn với những bức tranh tường hồn nhiên, kì lạ...



bóng chiều đổ trên những ngôi tháp cổ, cô đơn giữa không gian. Quanh đây có muôn vàn ngọn tháp, mà vẫn cô đơn, với bóng chiếc xe ngựa gục đầu.


Trong một ánh mặt trời đang chết, tôi bỗng thấy lòng mình đau như mới mất một điều gì. Giờ đây nhìn lại, có lúc tôi thấy mình chợt như chính mặt trời kia, đã mất một phần.


Sáng ngày thứ hai ở Bagan, vó ngựa lại lọc cọc lọc cọc trong thành cổ, xuyên qua những ngọn tháp im lìm, những bụi cây khô khát, những tán lá đan nhau.

Chúng tôi vẫn kịp lên một ngon tháp trước khi bình minh xuất hiện.


Và mặt trời lên dưới một cuộn mây dữ dôi, như là mắt bão

Trước lúc bình minh
Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 03:32 PM
Bài viết #8


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098



Ngày hôm trước, chúng tôi chia tay một ngày đã hết, thì giờ đây chúng tôi đón chào một ngày mới.

Từ sớm, trên đỉnh tháp đã có một số người. Vài người Miến trải phía dưới chân tháp những bức tranh màu sặc sỡ, mà khi mặt trời chưa lên, chưa kịp nhìn rõ hình gì. Tất cả vẫn còn chìm trong màn sương nhẹ quyện với bụi của Bagan.

Bên cạnh chỗ chúng tôi đứng, một đôi người Tàu nói chuyện rất to rồi cười ré lên. Lập tức một anh chàng Miến đứng phía dưới xa suỵt một cái dài, rồi đưa ngón tay lên để trên miệng. Đôi Tàu có vẻ ngượng trong phút chốc, nhưng lúc sau lại loác choác không yên, khiến anh Miến có vẻ chán chường.

Khi mặt trời vừa lên, bên cạnh tôi là hai bà người Nhật lập tức đứng nghiêm trang, chắp tay cầu nguyện. Người Nhật tự cho mình là có dòng dõi từ Nữ thần Mặt Trời Amaterasu, nên họ cầu nguyện thành kính khi vị Thiên Chiếu Đại Thần ngự lên bầu trời,...

Không gian dần chói loà với ánh sáng Mặt Trời

Những gì ngày hôm qua tôi thấy đã mất đi, hôm nay tôi nhận lại đầy đủ, và còn hơn thế nữa.


Từ chân trời phía Bắc bỗng từ từ hiện ra một, hai, rồi ba, bốn quả khí cầu tròn trĩnh từ từ vươn lên bầu trời.

Những quả khí cầu từ từ bay xuống phía nam, không cao lắm khỏi chân trời.

dò hỏi và được biết giá của bốn mươi lăm phút ngồi trong cái giỏ dưới-đít-quả-cầu-khí là hai trăm ba mươi đôla Mỹ cho một người
Làm dáng trên tháp cổ


Thế nào cũng có người mắng: Đền đài của người ta đẹp thế kia mà trèo hết lên nóc! Chết thật, hihihi!
Nghe nói (là dân bản địa kháo nhau), chính phủ đang sắp ra chỉ thị là hầu hết đền đài của họ sẽ không cho khách du lịch leo lên nữa. Khách nào muốn ngắm từ trên cao cứ việc đi bóng bay, hay ít ra bỏ chục đô ra để leo lên tháp chính phủ xây cho để ngắm, có thế mới "bảo tồn" được các công trình cũ mới chứ! Người dân bản địa tất cả đều không hiểu nổi "cao kiến" của chính phủ mà cho rằng chẳng qua chính phủ làm thế để dễ móc hầu bao của du khách thôi! Unesco đâu rồi, xin cho ý kiến cái!
Mãi rồi vẫn thơ thẩn giữa khu đền.

Và khung cảnh này khiến tôi thấy cứ như một bức tranh châu Âu.



Chợ Inn Dain, đi khá xa vào sâu trong hồ Inle, một trong những khu chợ địa phương dễ thương nhất mà tôi từng tham gia, có nét gì đó giống như chợ Cắn Cấu mùa xuân, đông vui và mầu sắc. Ở đó bán tất cả mọi thứ mà bạn có thể nhìn thấy, từ quần áo, đồ ăn, thuốc lá, trầu không, hoa cỏ, tượng và đồ cổ. Những người dân địa phương ở đó tạo cho tôi cảm giác thân thiện và dễ gần. Họ còn dậy tôi cân bằng cái cân hai bên và những quả cân cũ.

Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 03:39 PM
Bài viết #9


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098




Shwe Inn Dein. Ngôi đền được xây vào khoảng 273 - 232, cùng thời với những ngôi đền ở Bagan.

Nhưng điều khiến tôi không thể rời mắt được chính là những bức phù điêu được chạm trổ vô cùng tinh xảo và đầy tính nghệ thuật. Những đường cong tự nhiên đến kì lạ trên bức phù điêu có hơn 1000 tuổi, thứ mà ở thời đại ngày nay có lẽ không thể làm được, ngay ít ra là phục chế lại cho đúng nguyên bản.

Có một điều tôi dám chắc, những người tạc nên những phù điêu này đến từ Bagan. Đến Bagan rồi, chứng kiến sự khéo léo của bàn tay các nghệ nhân Bagan, chắc bạn cũng sẽ nghĩ giống tôi, khi nhìn thấy những tác phẩm tinh xảo trên đất Miến.

Lúc mới lên đền, có một chỗ thu vé camera, bạn đồng hành ngần ngừ: chả biết trên đấy có cái gì mà chụp không, hay lại tốn tiền mua vé.

Đứng trước những phù điêu này, tôi tự nghĩ, thế này mà không chụp ảnh lại thì chắc tôi tự treo cổ mình còn hơn!!! Thật đáng giá!

Buổi chiều ở làng Nayung Oo, chúng tôi đi dạo ra chợ. Chợ cũng không có gì đặc biệt, nhưng qua đó mới thấy nhiều thứ hàng ở đây rẻ hơn rất nhiều so với trong khu đền tháp cổ.

Mấy cái hộp nhỏ bằng tre có sơn vẽ, lúc ở đền Ananda người bán đòi 3đô, rồi 2 đô một cái (không mua), lúc vào chợ thì bà bán hàng chìa ra một gói 9 cái liền và nói giá 3 đô (chưa mặc cả). Các khay tre có sơn vẽ, khắc cũng rẻ hơn. Tuy nhiên trong chợ không nhiều tranh màu đẹp, và không có tranh cát.

Món cơm Miến thì chúng tôi ăn ngon lành, nhưng đồ giải khát "sữa chua nhà làm" và "sinh tố kiểu Miến" thì đúng là khó nuốt, nhắm mắt nhắm mũi hút nửa cốc cho khỏi phí, rồi vội vàng đi đến Shwezigon trước khi trời tối.

Đường đổ vàng.


Nói đến điêu khắc gỗ ở Myanmar, tôi nghĩ ngay đến tu viện Shwenandaw ở Mandalay, cả toà tu viện bằng gỗ teak tuyệt đẹp.

Và ngự trên đó, là những hình ảnh đáng yêu lắm lắm

Vài tấm ảnh về Shwe Inn Dain và những bức phù điêu, linh hồn của ngôi đền đã đổ nát.




bức tượng đã vỡ này làm tôi nhớ đến nụ cười Bayon. Cũng là nụ cười bí ẩn, nhưng không hiểu sao các nụ cười trên tượng của Miến lại cho người xem cái cảm giác viên mãn, không hàm chứa nỗi buồn khó hiểu như ở Cam.

Tượng Phật ở Miến cũng rất nổi tiếng vì nét mặt tươi vui viên mãn. Phải chăng là thời kỳ đỉnh cao của nghề tạo hình trên tượng ở Miến đúng là lúc cực thịnh của vương quốc Bagan, nơi con người có thể tìm thấy niềm vui thực sự trọn vẹn trong cuộc sống trần tục. Cũng có thể chỉ là ước mơ của con người muốn tìm thấy điều chưa có thực. Tôi cũng không biết nữa...




Một cái tháp rất ngộ, trước mặt là tượng một con voi lớn đang quỳ. 4 góc tháp là tượng 4 con voi nhỏ kết đầu "hỉ nhi" quay mặt về bên trái, con nào cũng vậy, tạo thành một vòng tròn khép kín. Không hiểu dụng ý của chủ nhân là gì nhưng cái tháp trông rất vui tươi và sống động.


Go to the top of the page
 
+Quote Post
home
bài Apr 14 2010, 03:42 PM
Bài viết #10


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 377
Gia nhập vào: 6-April 10
Thành viên thứ.: 11,098





Một tượng nữ thần canh gác đền.


Hình ảnh linh vật giữ đền, với những đường cong tuyệt đẹp. Tôi không thể tin rằng chúng đã gần 2000 tuổi.

Xỏ tông có lẽ là phong tục của người Miến từ rất xa xưa. Họ vẫn giữ đến tận bây giờ. Người Miến lạc hậu hay họ yêu văn hóa của họ?
(Không phải họ lạc hậu mà ai tới chùa cũng phải bỏ dép ra ngoài, đi chân không mới được vào chùa. Thứ hai, khi cúng dường vật thực trong kinh dạy rằng phải bỏ dép đi chân đất.... phải bỏ dép luôn luôn như thế... mà Miến là đất nước quốc giáo, dân Miến yêu Kinh Phật Pháp Tăng như thế thì làm sao mà có thể đi loại dép khác được, loại sỏ ngón là loại đại tiện nghi đấy... ngẫm mà xem... khi tu ở trong trường thiền có khi cả tháng tôi chả sỏ vào dép lần nào vì con đường thiền hành cũng chân không và vào thiền đường, vào nhà ăn, vào phòng ngủ... đều chân không... người Miến thiết kế cái trường thiền thật là đại tiện nghi... vua cũng không sướng bằng vào một ngôi trường thiền ở Miến... bầu khí rất là tuyệt hảo: vắt bặt tham sân si thô trọc ở ngoài đời... cứ như là vào cõi tiên... NT)

Nhìn bức tượng này tôi lại nhớ đến lời khuyên của Linhevil, cứ longi +xỏ tông => không ai nhận ra rằng bạn không phải là người Miến
Ấn Vô Uý (đừng sợ hãi) của nhà Phật.

(Đại học Phật giáo quốc tế ở Sagaing - Mandalay)
Go to the top of the page
 
+Quote Post

2 Trang V   1 2 >
Reply to this topicStart new topic
1 người đang đọc chủ đề này (1 khách và 0 thành viên dấu mặt)
0 Thành viên:

 



.::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 19th April 2024 - 10:51 PM