IPB

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

3 Trang V  < 1 2 3  
Reply to this topicStart new topic
> LONG HOA MẬT TẠNG, Gồm 4 quyển
vomenh
bài Aug 21 2025, 09:18 AM
Bài viết #21


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 106
Gia nhập vào: 12-August 08
Thành viên thứ.: 795



CHƯƠNG 8
PHẦN 1
GIAI ĐOẠN KHÓ KHĂN MỞ MÀN TIÊN ĐẠO
Theo yêu cầu của Thái Tử. Kinh Dương Vương cho xây dựng tại khu vườn cấm một ngôi nhà khang trang, ba phòng rộng rãi thoáng mát, đầy đủ tiện nghi. Cách cung Đình không xa về hướng Tây Nam khoảng hơn năm dặm. Khu vườn cấm là khu vườn được xây dựng từ lâu, từ thời Kinh Dương Vương đời thứ năm, kiến tạo hơn 10 năm mới xong. Phải nói khu vườn cấm là khu vườn cấp cao, đa dạng thực vật hiếm lạ. Nơi đây được trồng nhiều loại gỗ quí, nhiều loại hoa quí, nhiều loài cây ăn trái quí hiếm cho quả thơm ngon bổ dưỡng. Có hơn trăm loài Chim thường bay tới đây nhất là mùa quả chín, trong đó có cả Chim Phụng Hoàng.
Khu vườn rộng chừng hơn 3 dặm tư vuông được kiến trúc tạo lập, sông, suối, ao hồ, non bộ đường đi ngang dọc lắm công phu. Khu vườn cấm là khu vườn đặc biệt không ai được đến, chỉ trừ Quốc vương, vương Hậu, vương Phi hoặc Thái Tử, Công Chúa mà thôi. Vì kiến trúc nơi đây Châu báu, ngọc ngà, vàng bạc, châu báu nhiều vô số kể.
Hàng năm được tu bổ sửa sang nên quan cảnh nơi đây ví như Tiên Cảnh Bồng Lai thượng giới, nhất là những độ xuân về. Hương Hoa ngào ngạt. Đức Kinh Dương Vương cùng gia đình đến đây du ngoạn thưởng thức vẻ đẹp phong cảnh, nghe chim hót, nghe chim ca, xem hoa nở, nghe thát reo, ăn quả ngọt, dạo chơi cả ngày cũng không thấy chán. Quả đúng nơi đây vừa thanh tịnh, vắng vẻ, vừa không sợ đói khát rất phù hợp cho con người chân tu đạt đến cảnh giới tối cao vũ trụ. Mở ra Chân Trời mới.
Từ khi Thái Tử đến khu vườn này để tu luyện, hầu tìm ra Văn Hóa Cội Nguồn, Thái Tử là người văn hay giỏi võ, giỏi kế thừa chân truyền Cha mẹ. Kinh Dương Vương và Thần Long Nữ. Võ nghệ pháp thuật cao cường đi trên mặt nước như đi trên đất liền, phi thân trên ngọn cây như đi trên đường lộ. Tuy còn trẻ tuổi nhưng khó có người địch lại. Với sự thừa kế Văn Võ của Cha Mẹ Thái Tử đủ sức bảo vệ lấy mình không sợ bất cứ đối thủ nào, dù cho đó là yêu tinh quỉ dữ.
Tuy Thái Tử đã đến khu vườn cấm, nhưng Thái Tử chưa một lần dạo chơi, suốt ngày ở trong thiền phòng, tập trung tư tưởng tham thiền quán tưởng. Hầu mong nắm bắt được Linh Hồn của chính mình, sự bao hàm ý nghĩ tràn lan, không biết đâu là đầu mối, nắm bắt chỗ nào. Cũng không biết khởi đầu từ đâu. Đã hơn một tháng trôi qua mà chẳng nắm bắt được gì. Càng suy luận càng rơi vào đâu đâu, càng thêm mờ mịt, bế tắc. Thái Tử kiên nhẫn chuyển đổi tư duy quán tưởng những đối tượng cần tìm. Trước hết là Thần giáo.
Thái Tử liền tập trung quán nghiệm các giáo điều của các giáo phái Thần giáo. Không thấy chỗ nào là nắm bắt Linh Hồn, làm chủ Linh Hồn của mình cả, mà chỉ là một giáo lý nô lệ. Nô lệ Thần Linh, nô lệ Thần quyền, nô lệ cho thói hư tật xấu đầy tham vọng của mình. Rơi vào tà kiến, thờ cúng Thần Linh cũng chỉ vì sợ sệt, cầu tài được lợi, cầu quyền cầu lực, cầu vô bệnh, cầu bớt bệnh, nhờ Thần Linh ban phúc cho mình. Theo sự phán xét của Thần Linh tự trói buộc mình vào cảnh mê tín nô lệ. Theo các trường phái Thần giáo Linh Hồn không bao giờ tự chủ, làm chủ được mình, mãi mãi là con chiêng nô lệ của các Thần Linh. Mà Thần Linh nào phải Đấng tối cao vũ trụ, quyền năng có hạn, có những điều Thần Linh cũng đành bó tay như chiến tranh xung đột xảy ra Thần Linh không ngăn cản được. Đói nghèo lạc hậu Thần Linh không giải quyết được. Thói hư tật xấu trong người làm hại bản thân, gia đình, xã hội, Thần Linh đành bó tay và còn nhiều thứ Thần Linh bất lực chỉ biết đứng nhìn không làm nổi.
Thái Tử càng nghĩ càng thấy chán, vì các trường phái Thần giáo còn ở đâu xa cái mà Thái Tử cần. Đó là Văn Hóa Cội Nguồn, Chủ Nghĩa Đại Đồng. Cội Nguồn của Chủ Nghĩa Đa Nguyên Nhân Quyền Dân Chủ giải thoát đói nghèo giải thoát nô lệ, tiến tới giải thoát sanh tử. Làm Chủ Linh Hồn làm chủ vận mệnh của chính mình. Chủ Nghĩa của sự Công Bằng văn minh, dân giàu nước mạnh, làm khiếp đảm các thế lực ngoại xâm. Giữ vững nền Độc Lập dân tộc lâu dài.
Thái Tử thấy rõ các trường phái Thần giáo chỉ là những giáo phái tôn thờ các Đấng Thần Linh. Nhờ tu thiền luyện khí có chút ít pháp thuật thần thông, nhưng pháp thuật thần thông không làm cho xã hội Công Bằng Bình Đẳng. Cũng như nâng cao trình độ nhận thức con người hiểu biết về nhân cách đạo đức. Lại đặt ra những giáo điều bó buộc con người quá lớn. Xu hướng lệ thuộc vào Thần Linh, ỷ lại vào các Đấng Thần Linh, phó mặt cho nghèo đói, chiến tranh và lạc hậu, phó mặt cho thói hư tật xấu do con người gây ra, làm bẩn dơ xã hội.
Thái Tử nhàm chán Trường Phái Thần Giáo chuyển sang mục tiêu khác, mục tiêu pháp chú Thần quyền. Nghiên cứu tất cả Ma thuật, yêu thuật, pháp chú Thần Quyền. Thái Tử càng thấy mù xa những gì mà mình đang tìm. Càng chuyên sâu về Thần Quyền càng rơi vào Mê Tín không phải Chánh Tín. Cái Tin hướng ngoại không phải cái tin nội tâm. Vì thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa từ nội tâm mà ra, không phải vọng cầu mà có. Huống chi là làm chủ linh hồn hàng phục vô lượng vô biên duy thức trong tâm, tiến tới an định tự nhiên hội khập vào Cội Nguồn Vũ Trụ.
Mục đích tu luyện Yêu thuật Ma thuật phục vụ cho lòng tham vọng của mình, phục vụ cho sự tranh bá, tranh quyền điều khiển âm linh tứ tượng, ngũ hành bát quái. Triệu Quỉ gọi Thần dùng tâm lực, luyện bùa, luyện chú, luyện pháp thuật như đi mây về gió, sái đậu thành binh. Tuy có công năng chữa bệnh trừ tà nhưng chỉ là thứ bệnh tầm thường, còn những chứng bệnh nan y tạo ra thì bất lực vô phương cứu chữa. Nhất là những thứ bệnh tâm như thói hư tật xấu lại càng vô phương cứu chữa hơn. Dù cho có tu luyện Yêu Thuật Ma Thuật tu luyện đỉnh cao. Cũng không có tác dụng cho việc trị quốc an dân xây dựng lên xã hội công bằng văn minh, xã hội đỉnh cao tri thức của Nhân Loại, xã hội dân giàu nước mạnh thiên đàng trần gian, xã hội văn minh Tinh Thần, văn minh vật chất.
Thái Tử nghĩ chuyên sâu về pháp chú Thần Quyền, không những không đưa linh hồn đến đỉnh Chân Như Chánh Đẳng Chánh Giác mà còn làm cho linh hồn rơi vào Tà Kiến, không mong gì làm cho nhân loại yên bình được.
Xã hội văn minh là xã hội lấy Văn Hóa Chính Nghĩa làm đầu. Không phải lấy Ma Thuật. Yêu Thuật. Pháp Thuật làm đầu. Nếu dùng bạo lực cường bạo trị dân thì làm cho xã hội thêm trì trệ. Duy trì cuộc sống mạnh được yếu thua càng lạc hậu chậm phát triển. Đây chính là mối họa về sau dẫn đến mất nước bị các thế lực xâm lược thôn tính. Quá nhàm chán Thần Quyền. Thái Tử loại bỏ các trường phái Thần Giáo tôn thờ Thần Linh, lẫn các trường phái pháp thuật, Ma Thuật, Yêu Thuật thần quyền, chuyển sang nghiên cứu tìm trong các trường phái Duy vật. Duy vật Thần Quyền. Duy vật luận chứng.
Duy vật Thần Quyền là trường phái Phù Thủy hưng thịnh ở phương Tây. Duy vật giáo song song với Duy Tâm Thần giáo ở phương Đông, rất dễ lạc vào tà ma ngoại Đạo.
Duy vật Thần giáo chuyên sâu vào lãnh vực vật chất, lãnh vực Cầm Thú như Đá Thiên, Ngọc Thiên, Chồn Thiên, Cáo Thiên, Rắn Thiên, Hổ Thiên, Lửa Thiên, v.v...
Duy vật luận chứng là tôn phong các nhà khoa học, các nhà luận chứng vật chất đề cao vật chất. Đề cao phát minh khoa học. Nếu khám phá nắm bắt được quy luật vật chất. Kết hợp chúng sẽ trở thành Đấng tối cao vũ trụ, Phái Biện Chứng Duy Vật cho rằng làm bá chủ Vật Chất cũng có nghĩa là làm chủ thiên hạ. Thái Tử phải mất nhiều tháng quán tưởng lần mò tìm kiếm vật chất, theo chủ thuyết trường phái Duy vật biện chứng.
Thái Tử tự sắp xếp phân chia thế giới vật chất ra làm 5 phần:
1: Thể Lực
2: Thể Hơi
3: Thể Lỏng
4: Thể Đặc
5: Thể Lửa
Để hiểu rõ hơn 5 thể nói trên của thế giới vật chất vũ trụ và tìm hiểu chúng.
Thái Tử bắt đầu quán tưởng Thể Đặc, nói chung Thể Đặc là Đất Đá bụi bặm. Thể lỏng là nước. Thể hơi là khí. Thể lực là điện lực. Thể lửa là do ma sát bốn thể tạo ra. Thể Lửa hâm nóng làm cho bốn thể kết tinh. Tạo ra rong rêu Thảo Mộc. Tinh của rong rêu Thảo Mộc, hình thành lên sự sống từ đơn bào, tiến hóa lên đa bào, hình thành lên thế giới sơ căn động vật.
Thái Tử nghĩ Hình thành lên một sự sống. Ngoài linh căn linh thức cộng với tứ đại giả hợp Tinh Hoa của Đất, Nước, Khí, Lửa thành một sự sống. Như vậy một sự sống có hai phần Linh Căn và xác Thể (hay nói cho dễ hiểu một sự sống có cả linh hồn và thể xác). Thái Tử nghĩ nếu tách riêng từng thể ra thành một thể Độc Lập không có một sự tác động nào nữa, thời các Thể ấy chỉ là thể chết bất động mà thôi. Như vậy các Thể, Khí, Nước, Đất, Lửa không phải là ông chủ của sự sống, chỉ là thể thụ động của thể khác tác động vào làm cho nó động theo. Thể tác động vào chính là Linh Căn Linh Thức Linh Hồn. Chính vì sự tác động của Linh Căn linh thức chuyển động tam thể Khí, Đất, Nước, tạo ra hơi ấm triền miên duy trì sự sống. Nếu không có Linh Căn Linh thức tác động duy trì tứ đại thời nó tự tan rã.
Thái Tử lại nghĩ: Thể Lỏng, Thể Hơi, Thể Đặc nói chung là các thể. Cũng như thể xác con người. Thể Đặc là xương thịt gân cốt. Thể Lỏng là máu huyết. Thể hơi là khí thở con người. Linh Căn Linh Hồn con người tác động vào ba thể nầy tạo ra hơi ấm gọi là tứ đại. Đất, Nước, Gió, Lửa. Xét cho cùng tứ đại giai không. Đủ nhân duyên thì nhóm họp, hết nhân duyên thời tan rã. Vì thế sự sanh tử của con người cũng không có chi là lạ. Tất cả chỉ là giả tạm sanh diệt, diệt sanh. Dù cho đó là Địa Cầu, hay càn khôn vũ trụ cũng thế mà thôi.
Thái Tử thông suốt Thể Hơi không chủ sự sống, Thể Lỏng không chủ sự sống. Thể Đặc không chủ sự sống. Thể Lửa không chủ sự sống. hợp tan, tan hợp theo nhân duyên tứ đại giai không. Tứ đại không phải chủ của sự sống. Mà chủ của sự sống là ai? Thái Tử lại tìm hiểu thêm một lần nữa. Các thể tách riêng thành thể Độc Lập, không có sự tác động nào nữa, thời các Thể cũng chỉ là thể chết bất động mà thôi.
Sanh là Linh Căn Linh Hồn nhóm họp duy trì tứ đại nuôi lớn thân thể. Tử là tứ đại tan rã Linh Căn Linh Hồn bỏ thể xác mà đi. Thể xác phàm tục chỉ là thể thụ động khi bị tác động không phải là chủ động của sự sống. Mà chủ của sự sống chính là Linh Căn Linh Hồn. Sự sống bất diệt không bao giờ chết. Theo nghiệp ác nghiệp thiện luân hồi mà thôi.
Vậy chủ sự sống là ai, tứ đại hay Linh Hồn. Nếu nói Linh Hồn là chủ của sự sống. Nhưng Linh Hồn là Vô Vi làm sao tác động vào tứ đại được? Thái Tử nghĩ Linh Hồn phải tác động qua Thể Lực. Thể Lực là trung gian nối liền sự sống Linh Hồn cùng thể xác. Nói chung là tất cả tầng lớp Thể Lực. Thể Lực con người. Thể Lực tứ đại. Tất cả đồng nhất của một thể lực Vũ Trụ. Thể lực tứ đại, thể lực con người, thể lực vũ trụ khi bị tác động thì chuyển hóa thành điện năng. Tác động vào tinh hoa Thể Khí đã cấu tạo thành hệ Thần Kinh. Năng Lượng Điện Năng là tinh hoa tinh thể tối cao của khí chất không mùi, không vị, không sắc, không hình, không tướng, nó xuyên qua tất cả không để lại dấu vết. Nó tác động vào hệ Thần Kinh làm cho Tứ Đại chuyển động theo sự sống của Linh Căn Linh Hồn. Thái Tử nghĩ ai làm chủ được Linh Căn Linh Hồn thì người đó sẽ là Đấng tối cao, Quyền năng vô hạn. Nhưng nắm bắt được Thể Lực hiểu rõ thể lực sanh ra từ đâu là cả một vấn đề. Linh Hồn và Thể Lực một hay là hai. Đỉnh tối cao của Duy Tâm cùng Duy vật đều nằm tại đây.
Thái Tử nghĩ, từ Thể Đặc lên Thể Hơi, từ Thể Hơi xuống Thể Đặc. Tuy chúng không là chủ thể, chủ động sự sống nhưng chúng chuyển thể từ dạng này sang dạng khác, theo quy luật tự nhiên. Quy luật Sanh, Trụ, Dị, Diệt, hễ có sanh thời có tử. Chuyển đổi theo quy luật tuần hoàn.
Thể Hơi chuyển thành Thể Lỏng, Thể Lỏng chuyển thành Thể Đặc, sự chuyển đổi ấy phải trải qua hàng triệu triệu năm, trí huệ phàm tục khó mà nhận thấy được. Thái Tử rà đi kiếm lại, thế giới vật chất bắt đầu từ Thần Lực cho đến Thể Hơi, Thể Lỏng, Thể Đặc và chúng ma sát tạo thành thể lửa Tứ Đại vũ trụ. Đất, Nước, Gió, Lửa.
Tuy Thái Tử tìm ra Nguồn Cội của Tứ Đại là Thể Lực. Thế mà vẫn chưa tìm ra cách nắm bắt Linh Hồn làm chủ Linh Hồn. Dù cho thông suốt hết thảy thế giới vật chất Vũ Trụ, cũng không thể tìm ra Văn Hóa Cội Nguồn. Nguồn Cội của tất cả vạn vật tam thiên đại thiên thế giới cũng như con người. Chủ Nghĩa Đại Đồng Nguồn Cội vũ trụ Thái Tử thấy còn rất xa chưa thể với tới được. Khi nào hội nhập Cội Nguồn. Hội nhập vào kho tàng tri kiến vũ trụ, rồi từ ấy rút ra những Tinh Hoa mở đường cho nhân loại đi đến chân trời hạnh phúc, đi đến xã hội Công Bằng Bình Đẳng văn minh, xã hội Thiên Đàng Cực Lạc Quốc. Vì nỗ lực tham thiền quán tưởng dài ngày nên Thái Tử Mệt lăn đùng ra và đi vào giấc ngủ ngon.
* * *
Hết phần 1 chương 8 mời xem tiếp phần 2 chương 8 Long Hoa Mật Tạng. Nếu không phải đại căn đã từng làm Vua làm Chúa làm Phật, làm Thánh, làm Tiên trong vô lượng kiếp thì không thể nào thấu hiểu nỗi Kinh Văn trong Long Hoa Mật Tạng.
* * *
Go to the top of the page
 
+Quote Post
vomenh
bài Aug 25 2025, 08:20 AM
Bài viết #22


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 106
Gia nhập vào: 12-August 08
Thành viên thứ.: 795



CHƯƠNG 8
PHẦN 2
CĂNG THẲNG
Nhìn những món ăn toàn là cao lương mỹ vị. Thái Tử nghĩ những thứ này chỉ làm cho cơ thể béo phì, ăn sung mặc đẹp chỉ để phục vụ cho đời sống thể xác, còn việc tìm cầu nắm bắt Linh Hồn thì khác nào mò kim đáy biển. Linh Hồn do đâu mà có? ai sanh ra, Linh Căn Linh Hồn. Tất cả đều còn nằm trong huyền bí phức tạp vô cùng. Theo Thái Tử nghĩ, Linh Hồn là mấu chốt, để tìm ra Cội Nguồn vũ trụ, chìa khóa vạn năng để mở cánh của Cội Nguồn vũ trụ. Cánh của Cội Nguồn vũ trụ không mở được, thời Văn Hóa Cội Nguồn sẽ không bao giờ xuất hiện ở chốn nhân gian.
Nhân loại sẽ chìm trong u minh, đưa xã hội nhân loại đến chiến tranh diệt chủng, không còn cứu vãn được. Với bao nỗi suy nghĩ làm Thái Tử quên luôn cả ăn lẫn uống. Thái Tử càng ngày càng gầy đi thấy rõ, thời gian cứ thế trôi qua hơn sáu mươi ngày. Để bớt đi sự căng thẳng Thái Tử liền tản bộ dạo chơi khu vườn cấm, có lẽ đây là lần đầu tiên từ khi Thái Tử đến đây để tu luyện. Nơi đây thật vắng vẻ không một bóng người nhưng thay vào đó là sự vui đùa của những chú Chim chúng ca hát líu lo thật tự nhiên, trong sáng vô tư. Hình như chúng không mang lấy ưu phiền, không cần tính toán những gì xa xôi, nghe tiếng Chim hót như truyền cảm một tâm hồn vô tư. Thái Tử nghe tiếng Chim hót, liền tan bao nỗi ưu phiền, tâm hồn sảng khoái thành một con người khác hẳn con người của sự tự do vô tư thanh nhàn thoát tục. Đi một khoảng đường, Thái Tử đã lạc vào thế giới non bộ, trùng điệp núi non, Chim kêu Vượn hú, suối lượn uốn quanh, muôn hoa rực thắm, lấn đá chen cây, Lan, Huệ thi nhau nhìn suối, Đào, Mai ngoảnh mặt nhìn mây, Tùng Bách thi nhau đua tàng khoe dáng, mặt Hồ lóng lánh. Sen đùa giỡn lá xòe ra mởn mởn xanh. Cá lượn từng đàn. Bướm nghe nhạc rừng, suối reo không ngừng, gió tìm vào Động. Nước luồng qua khe. Cảnh Quang tuyệt đẹp. Xuân vầy thêm xinh.
Tâm Hồn thanh thoảng biết bao nhiêu
Nhìn nước nhìn non ánh nắng chiều
Lung linh cành biếc xuân nẩy lộc
Hoa nhìn mây nước Chim nhẹ kêu
Cá lội tung tăng nghe nhạc suối
Tùng, Trúc, Đào Mai sắc dáng thêu
Bồng Lai Tiên cảnh nơi trần thế
Thanh thảng tự nhiên rõ mọi điều.
Nhìn cảnh quan đẹp lạ lùng không mất vẻ tự nhiên chẳng khác nào bồng lai Thiên giới, tuy do con người kiến tạo lập lên. Nhưng ẩn tàng không biết bao nhiêu là huyền cơ đạo pháp. Thái Tử xuất thần nghĩ con người là Tạo Hóa Con, sau Tạo Hóa Cha. Thái Tử lại nghĩ con người là Tạo Hóa Con, con của Tạo Hóa Cha. Tạo Hóa Cha Tạo lập lên vũ trụ. Tạo Hóa Con, tạo lập lên Thiên Đàng Cực Lạc. Tạo Hóa Cha lập lên con người. Tạo Hóa Con tạo lập lên xã hội con người. Và làm chủ những gì Tạo Hóa Cha đã lập lên. Sự thừa kế làm chủ giang san vũ trụ ấy, con người phải trở về với Cội với Nguồn đến với đấng Cha Ông.
Muốn cứu vớt thiên hạ tìm ra con đường hạnh phúc. Nhứt là hạnh phúc xã hội văn minh, xã hội Đa Nguyên Nhân Quyền Dân Chủ, Công Bằng Bình Đẳng tự do. Xã hội của sự tự giác ý thức nhận thức cao. Muốn có xã hội như thế, không phải tự nhiên mà có được, phải có con đường Chân Chính đi lên. Con đường dưới hợp lòng Dân trên thuận Lòng Trời. Chỉ có con đường như thế mới tiến tới xã hội văn minh.
Thái Tử nhìn những hòn non bộ thật mà giả, giả mà thật, cảnh quan nơi đây không phải tự nhiên mà có, mà do con người sáng tạo lập nên, giả mà thật, thật mà giả, cũng như hình và bóng, bóng của hình. Nhìn sự liên kết hòn non bộ tạo thành một dãy núi nhưng lại là những dãy núi giả. Nhìn những dãy núi giả thật, thật giả ở đây so sánh các dãy núi ở các Châu lục. Thời là những dãy núi thu nhỏ. Tuy nhỏ mà lớn, cái nhỏ không khác gì cái lớn. Thái Tử ngộ ra một điều, tiểu Linh Hồn nào khác chi Đại Linh Hồn. Bọt Nước đồng bản thể của Nước. Tuy một mà hai tuy hai mà một.
Thái Tử xuất Thần quan sát suy xét so sánh tìm ra chân tướng của sự thật và bỗng nhiên hội ngộ. Thái Tử nghĩ các dãy núi của các Châu lục hùng vĩ xinh đẹp là do bàn tay Tạo Hóa Cha Trời chuyển xây Tứ Đại. Đất Nước Gió Lửa theo định luật tự nhiên tạo lập ra, giả lập lên. Cũng như các hòn non bộ giả sơn ở đây vừa xinh đẹp vừa hùng vĩ là do Tạo Hóa Con bàn tay con người, tom góp đất đá để tạo lập ra, giả lập tạo lên theo ý tưởng con người. Con người duy trì thì nó còn, con người không duy trì nữa theo thời gian sẽ biến mất. Sự giả lập không thật. Theo nhân duyên hiện ra hết nhân duyên tan biến trở về hư không. Trở về Thể tướng không tướng Cội Nguồn của thế giới vật chất.
Thái Tử lại nghỉ, chân tướng của Tứ Đại vốn không tướng, chỉ là nhóm họp theo nhân duyên hiện ra. Với lớp bụi vi trần theo bàn tay Tạo Hóa Cha Trời nhóm lại, tạo lập lên Đất Đá vũ trụ, chuyển xây Tứ Đại, Đất Nước Gió Lửa giả lập tạo lên núi non sông hồ biển cả, giả lập tạo lên cảnh giới Địa Cầu vũ trụ. Và con người cũng vậy, do Địa Mẫu Âu Cơ tóm thâu Tinh Hoa khí ngũ Địa, Đất Nước Gió Lửa tạo lập lên thể xác con người và thật tướng của con người cũng chỉ là Tinh Hoa vi trần cát bụi Tứ Đại, đủ duyên thì nhóm hợp, hết duyên thì tan rã.
Lại thêm một tia sáng lóe lên trong đầu Thái Tử. Trường Phái Duy Tâm, Trường Phái Duy Vật không thể nào vượt qua Thiên Thể chân tướng hư không. Chân Tướng hư không, không thể dùng mắt thường mà thấy được. Chỉ khi nào người ấy có được thanh tịnh Huệ Nhãn, thanh tịnh Pháp Nhãn. Phái Biện Chứng Duy Vật chỉ dựa vào Nhục Nhãn con mắt thường. Nên cho rằng trong hư không chỉ là sự trống không, Vạn vật sanh ra ở đời chỉ là một sự tự nhiên mà thôi. Và sự ngẫu nhiên của sự trùng lặp. Phái duy Vật biện chứng chỉ lẩn quẩn trong vòng Duy Thức cái thấy biết phân biệt chấp tướng, chấp pháp luân chuyển trong cảnh giới Vô Thường khó mà thoát ra khỏi vòng sanh tử luân hồi. Khó mà thấy rõ Cội Nguồn của thế giới vật chất.
Phái Duy Vật không bao giờ nhận ra Cội Nguồn của thế giới Vật chất vốn không tướng, mọi hình tướng đều là giả lập, giả tướng mà thôi, cho đến thể xác cũng thế. Có lẽ thế giới Linh Hồn hay chính Linh Hồn ta cũng vậy. Thật Tướng, Thật Tánh của Linh Hồn cũng chỉ là không tướng, không tánh, bản thể linh minh Diệu giác trong sạch vô vi, không ý, không thức. Nguồn Cội bản thể Linh Hồn không tánh, không tướng, không ý, không thức, thời làm gì có thói hư tật xấu, tham lam tật đố kiêu căng ngạo mạn làm hại nước hại dân, những thứ tánh rác rưởi ấy làm bẩn dơ xã hội, hôi hám và đầy rẫy tội ác. Thật Tánh của Linh Hồn là Không Tánh làm gì có những thứ tánh ấy. Nếu Có cũng do Linh Hồn mê muội khởi tưởng tạo ra gieo mầm tội ác, gieo nghiệp hung dữ tạo ra những thứ tánh nhơ bẩn đó mà thôi. Những thứ tánh không tật có trong căn Cội của mỗi Linh Hồn.
Những người mê muội họ mãi duy trì những tánh xấu xa đó. Còn những người giác ngộ họ loại bỏ ngay những tánh hư tật xấu ra khỏi Linh Hồn của họ. Để khỏi bị những tánh hư tật xấu ấy làm hại bản thân, làm hại gia đình, làm hại non sông Tổ Quốc cuối cùng đọa sa xuống Địa Ngục khốn khổ mãi.
Cuối cùng Thái Tử cũng đã nhận ra chân tướng, chân tánh, bộ mặt thật của Linh Hồn (hội ngộ bổn lai diện mục, minh tâm kiến tánh) Chân Tánh Linh Căn Linh Hồn. Lòng tràn đầy niềm tin tìm ra Văn Hóa Cội Nguồn Chủ Nghĩa Đại Đồng tối cao vũ trụ không còn xa nữa.
Thái Tử nhìn thác nước, những bọt nước do nước sanh ra, sau đó liền tan biến trở về là nước, như đánh thức Thái Tử một điều quan trọng. Tiểu Linh Hồn con người muốn hội nhập vào Đại Linh Hồn vũ trụ, thì cũng phải giống như bọt nước kia. Tự nó tan về là nước. Linh Căn Linh Thức Linh Hồn cũng thế. Tự nó tan biến hệ ý thức trí thức phân biệt lặng yên Vô Thức Tự Nhiên. Linh Hồn không khởi ý niệm vắng lặng như như đại định thẳng đó vô tâm, vô niệm, vô ý, vô trí là phải, một niệm khởi lên là trái không thành. Tự nhiên không một niệm nào cả là đúng. Thì không bao lâu sẽ Đại Ngộ chân tâm chân tánh của mình. Tánh không là chân tánh. Tướng không là chân tướng. Ý không là chân ý. Trí không là chân trí. Tự nhiên như hư không, không phải tu chứng đắc gì cả, giống như viên Ngọc dính bẩn rửa sạch bẩn viên Ngọc sáng ra. Viên Ngọc vẫn là viên Ngọc trước sau vẫn như vậy trôi lăn vô lượng kiếp không bớt, khi thành đấng tối cao cũng chẳng có gì thêm, trước sao sau vậy. Linh Thức bọt nước tự nó trở về bản thể Linh Giác là nước, không còn là Linh Thức bọt nước nữa. Cũng như thức tánh trở về chân tánh, và luôn an trụ nơi Chân Tánh tức là Vô Trụ (vô sở trụ sanh kỳ tâm).
Cũng như không phải dính bụi mà viên Ngọc thêm, không phải rửa bụi mà viên Ngọc bớt, viên Ngọc trước sau vẫn là viên Ngọc, Vốn tự nó không nhiễm bẩn, những thứ tánh nhơ bẩn chỉ là giả tánh, không phải chân tánh.
Thế là Thái Tử đã tìm thấy Bổn Lai Diện Mục của chính mình, đạt đến cảnh giới Minh Tâm Kiến Tánh.
Muốn hàng phục Tâm Viên Ý Mã ví như người mất Ngựa đi tìm ngựa và đã tìm thấy con ngựa của mình ở phía trước và đang tìm cách nắm bắt chúng để con ngựa Ý Mã Tâm Viên theo mình trở về Cội Nguồn vũ trụ. Muốn làm được như thế phải hiểu ngựa mới hàng phục được ngựa, phải hiểu khỉ mới hàng phục được khỉ. Và sợi dây trói ngựa chính là Giới và sợi dây trói khỉ chính là Định, thay đổi món ăn của chúng là Tự Nhiên, tự nhiên là món ăn thường xuyên, để cho Ý Ngựa Tâm Khỉ thuần thục, vì thế phải nỗ lực siêng năng là điều không thể thiếu. Thái Tử nghe trong tâm hồn lân lân nhẹ nhõm.
Để hàng phục Tâm Viên Ý Mã, Thái Tử dùng sợi dây Giới, Định tối cao, ngăn chặn thấy nghe hay biết phân biệt ngoại cảnh lục trần. Lục trần tức là Sắc, Thinh, Hương, Vị, Xúc, Pháp. Thấy nghe hay biết tự nhiên khác với thấy nghe hay biết phân biệt.
Thấy nghe hay biết tự nhiên là thấy nghe hay biết không khởi tâm khởi ý phân biệt. Thấy nghe hay biết, khởi tưởng phân biệt là thấy nghe hay biết bọt nước tạo ra vô lượng ý thức. Thấy – Nghe – Hay – Biết không khởi tưởng phân biệt thì chính Linh Thức Tánh Thức chuyển hóa thành vô lượng thể tánh Như Lai. Người muốn đạt đến cảnh giới tối tuyệt đối không được khởi tưởng nhận thức phân biệt.
Thái tử loại bỏ cái thấy nghe hay biết khởi tưởng phân biệt nhận thức của bọt nước, tức là ý tưởng nhận thức huân tập chủng nghiệp của tâm viên ý mã, xưa nay rong ruổi chạy theo lục trần, bám lấy lục trần trôi lăng mãi trong vòng sanh tử. Thái Tử buộc Tâm Viên Ý Mã phải đi theo Thiên ý tự nhiên của ông chủ. Thấy nghe hay biết tự nhiên không cho khởi tưởng, nhận thức, phân biệt Lục trần, tức là nhận thức khởi tưởng phân biệt, sắc, thịnh, Hương, vị, xúc, pháp. Nhờ cắt đứt nhân duyên Lục trần, Lục căn lần lần thanh tịnh, Lục thức lần lần trong sáng, không còn mê muội u tối nữa, theo ông Chủ trở lại Cội Nguồn.
* * *
Hết phần 2 chương 8 mời xem tiếp phần 3 chương 8 Long Hoa Mật Tạng. Long Hoa Mật Tạng là những bí Mật Tạo Hóa không dễ gì nhận biết được. Chỉ cần nhận biết một câu một chữ trong kinh thời coi như đã vượt qua ức kiếp tu luyện. Thành tựu công đức vô biên.
Kinh văn vô thượng thậm thâm
Chỉ cần đọc tụng cũng lên thiên đàng
Huống chi đọc tụng nhiều lần
Coi như thành Phật, Thánh, Thần khó chi.
* * *
Go to the top of the page
 
+Quote Post
vomenh
bài Aug 26 2025, 10:35 AM
Bài viết #23


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 106
Gia nhập vào: 12-August 08
Thành viên thứ.: 795



CHƯƠNG 8
PHẦN 3
MƯỜI TÁM GIỚI
Lục Trần: Sắc – Thinh – Hương – Vị – Xúc – Pháp.
Lục Căn: Nhãn – Nhĩ – Tỷ – Thiệt – Thân – Ý.
Lục Thức: Nhãn Thức, Nhĩ Thức, Tỷ Thức, Thiệt Thức, Thân Thức, Ý Thức.
Như vậy Thái Tử tạm thời không cho Lục Thức khởi tưởng phân biệt bám theo Lục Trần. Bằng phương pháp Đại Giới. Cắt đứt nhân duyên không cho Lục Thức phân biệt Lục Trần, Đại Định. Chỉ an trụ vào Thấy – Nghe – Hay – Biết tự nhiên.
Nói một cách dễ hiểu hơn, là Thái Tử tạm thời không cho Lục Thức bọt nước Tiểu Linh Hồn của mình. Khởi tưởng phân biệt Lục Trần, bám theo Lục Trần huân tập ái dục. Lục Thức bị Đại giới tự nhiên trói chặt, Đại Định. Lục Thức đã an định. Thời lục căn thanh tịnh lần lần trong sạch, Lục căn càng thanh tịnh trong sạch bao nhiêu thời cảnh giới Thần Thông tự hiện ra bấy nhiêu. Cũng như mặt kính đã lau sạch bụi thời cảnh giới bí mật vũ trụ tự hiện ra dần. Cũng như mặt Hồ yên lặng thời trăng sao trời đất điều hiện rõ.
Từ Lục Thức phàm phu mê muội chuyển thành Lục Huệ của Bậc Đại Giác Ngộ. Trong Lục Huệ. Tự nhiên thanh tịnh pháp Huệ là cao nhất. Chính là cái thấy, nghe, hay, biết Toàn Năng Toàn Giác Cái thấy, nghe, hay, biết của bọt nước trở thành cái thấy, nghe, hay, biết của nước. Cái thấy, nghe, hay, biết tự nhiên không chấp trước, cái Thấy – Nghe – Hay – Biết của Bậc Chánh Đẳng Chánh Giác. Sự chấp trước cái tôi cái ta không còn nữa. Trở thành Đấng Đại Từ Bi, Đại Trí, Đại Dũng. Cái thấy, nghe, hay, biết tự nhiên vũ trụ là mình, mình là vũ trụ, không phân biệt gì cả.
* * *
Hết phần 3 chương 8 Long Hoa Mật Tạng, mời xem tiếp phần 4 chương 8.
* * *

CHƯƠNG 8
PHẦN 4
GIÁC NGỘ
Nhìn núi non trùng điệp, Chim kêu vượn hú, suối lượn uốn quanh. Hoa chen lá, đá ẩn tàng chen cây Cánh hoa lấp lánh đua nhau thi màu thi sắc. Tùng Bách thi nhau xanh mướt đua tàng, khoe tán. Đào Mai đua dáng đua xuân. Gió reo cửa Động, nước luồn qua khe, lá cành rung nhẹ, bướm nghe nhạc rừng, nước non cảnh đẹp, cảnh vật tưng bừng.
Nhưng Thái Tử có nghe như không nghe, có thấy như không thấy, có hay như không hay, có biết như không biết, Thái Tử giờ đây thấy, nghe, hay, biết tự nhiên không khởi một niệm phân biệt.
Thái Tử xuất thần liên tưởng quan sát càng thêm Đại Ngộ. Chân giả, giả chân, trong chân có giả, trong giả có chân. Trong bọt nước có bản thể của nước, trong Tiểu Linh Hồn có bản thể của Đại Linh Hồn.
Bản thể Linh giác trong sạch vô vi, vô vi mà thường vi, không tánh, không tướng, không ý không thức. Nhưng Khi bản thể Linh giác tiếp xúc với cảnh giới Lục Trần, biến sanh sáu thức, sáu thức này sanh ra dựa trên ngũ uẩn. Sắc, thọ, tưởng, hành, thức, rồi huân tập nghiệp lực thông qua thập nhị nhân duyên. Hình thành hành trình sanh tử. Có thể nói tóm tắc khái niệm như sau: Chỉ cần phá vỡ cắt đứt nhân duyên của chúng, thời chân tánh thanh tịnh ngay.
Chân Tánh mê không làm chủ được mình luôn chạy theo Tánh thấy, nghe, hay, biết của mình khởi ý phân biệt Lục Trần, khởi ra vô lượng nghiệp thức. Nhất là những nghiệp thức ác làm cho chân tâm chân tánh không thanh tịnh được, lao theo trần cảnh huân tập nghiệp quả luân hồi sanh tử.
Chân Tánh mê không làm chủ được mình gọi đó là Vô Minh (1) không làm chủ thấy, nghe, hay, biết của mình khởi tâm phân biệt vô minh sanh Hành
(2) vì mê bám lấy Lục Trần khởi ý gieo nghiệp sanh ra Lục Thức
(3). Như vậy Chân Tánh là bản thể nước. Vì không làm chủ được bản thể khởi ý phân biệt sanh ra thức bọt nước ý thức, bọt nước ý thức dựa trên ngũ uẩn, sắc, thọ, tưởng huân tập quả nghiệp hành, thức thông qua thập nhị nhân duyên, luân hồi sanh tử.
Sáu thức do vô minh, tánh mê tạo ra, nên sáu thức u mê không khác nào tánh mê cả. Sáu thức từ ý thức phản tỉnh nhận thức phân biệt cảnh giới sắc chất, vì thế Danh Sắc sanh ra (4) Danh Sắc là danh từ.
Danh từ Lục Trần sanh ra liền xâm nhập vào ý thức, nhận thức, Lục Nhập (5).
Đã có Lục Nhập thời sự tiếp xúc liên tục xảy ra, Xúc (6) đã tiếp xúc liên tục cảm thụ rồi trở thành thói quen.
Thụ (7) đã trở thành thói quen trì níu ưa thích ưu ái.
Ái (8) cái gì ưu ái ưa thích, thì bảo thủ giữ chặt không buông ra Thủ
(9). Thủ là quả nghiệp của ý thức, nhận thức, quả nghiệp đã có thì nó tiếp tục khởi sanh, dù cho đó là nghiệp dữ hay nghiệp lành, quả nghiệp đã có,
Hữu (10) đã kết quả ý thức, nhận thức đủ nhân duyên, thì liền khởi sanh,
Sanh (11) đã có sanh thời theo quy luật tự nhiên, thành, trụ, hoại, không. Sanh, lão, bệnh tử.
Tử (12) đó là chuỗi nhân duyên tạo lên vòng sanh tử theo định luật tiến hóa tự nhiên không có chi là lạ.
Muốn thoát khỏi sanh tử ra khỏi cảnh giới luân hồi thoát ra cảnh giới Mê cảnh giới ác thời cắt đứt nhân duyên. Cũng như người tạo vật tạo ra cảnh giới nầy chán chê thời bỏ đi, hoặc tạo ra cảnh giới khác chơi vậy. Chán chê cảnh giới ác thời bỏ đi, tạo ra nhân duyên cảnh giới Thiện để vui chơi.
Thái Tử đã nhận ra sự huyền diệu của bộ máy huyền cơ vũ trụ, nhờ làm chủ được Linh Căn Linh Hồn của chính mình, hàng phục Tâm Viên Ý Mã đi vào cảnh tối cao Đại Định phải nói là không thể luận bàn cho hết được sự diệu dụng của nó và đây chính là chìa khóa vũ trụ mà ai ai cũng có, dùng nó để đạt đến mục đích cuối cùng. Thái Tử đã thật sự làm chủ Linh Hồn của mình, tiến đến mở cánh của Cội Nguồn. Bước vào nhà vũ trụ, làm chủ vũ trụ.
Thái Tử bỏ cái thấy, nghe, hay, biết, phân biệt của thức, bọt nước. Trở về cái thấy, nghe, hay, biết tự nhiên, phản tỉnh ra vô lượng ý giác ngộ, ý thức giác ngộ khởi sanh ra khế hiệp với Chân Tâm Chân Tánh. Liền khởi dụng Như Lai Tạng Tánh vũ trụ. Phải nói là bất khả tư nghì không thể luận bàn được nữa. Sự thấy, nghe, hay, biết tự nhiên của Thái Tử, đưa Thái Tử đến lần lần khám phá hết bí mật sự huyền vi cũng như huyền cơ của vũ trụ.
Chỉ trong chốc lát Thái Tử đã đạt đến đỉnh cao của thiền tâm, an trụ vào Chánh Định, Chánh Tư Duy, Chánh Kiến, Chánh Niệm, Chánh Nghiệp, Chánh Tuệ hay còn gọi là Chánh Giác.
Đây nói về Đức Cha Trời Long Hoa Cửu Huyền Ấn Quang Tối Thắng Như Lai, Lạc Long Quân, Đấng tối cao hiện thân của Đức Tổ Tiên, Đấng chủ quản Linh Hồn, Đấng điều hành bộ máy Huyền Cơ vũ trụ, thấy rõ người con Cả Đức Chí Tôn đầu thai xuống trần, đang dùng con mắt Huệ Nhãn thanh tịnh cùng Đại Nguyện lực phá vỡ vô minh che khuất Chân Tâm Chân Tánh, làm chủ bản thể Linh giác của mình, thì khen ngợi: Thế mới xứng là con Cả của Cha Trời.
Nói về Thái Tử đã đạt đến Chánh giác dùng con mắt thanh tịnh Huệ Nhãn. Hay còn gọi là thanh tinh Pháp Nhãn. Cái thấy, cái nghe, cái hay, cái biết bản thể linh giác của nước, không phải cái thấy, nghe, hay, biết phân biệt của thức bọt nước, phăng lần bí mật vũ trụ tìm ra Cội Nguồn và mỗi lúc Thái Tử càng tiến xa tiến xâu vào bí mật vũ trụ. Từ đây về sau tất cả mọi biến động. Dù chỉ là chiếc lá rơi, cũng làm tăng thêm sự chứng ngộ Nhìn rõ sự thật huyền ẩn của chúng, bộ mặt thật của nhân duyên và vô thường.
Mỗi bước chân của Thái Tử là mỗi bước giác ngộ. Có lẽ cảnh quan nơi đây cũng hiểu Đấng Đại giác ra đời, Đấng Cứu Thế. Nên thi nhau tỏa hương ngào ngạt. Khu rừng cấm bỗng chốc rực rỡ như cảnh Bồng Lai. Trước mặt Thái Tử là chiếc Ngai Rồng bằng vàng và chiếc Ngai Phụng chạm ngọc. Nơi đây Kinh Dương Vương cùng Vương Hậu thường ngồi để ngắm cảnh xem hoa, nghe Chim hót hòa mình vào Đất Trời cảnh giới thiên nhiên.
Thái Tử ngồi lên Ngai vàng nghĩ! Có lẽ Vua Cha xem cảnh quan sắc thắm nơi đây bằng con mắt phân biệt, nhận thức cảnh quan bằng con mắt hiểu biết để làm vui. Còn Thái Tử thì khác. Xem cảnh quan bằng con mắt thanh tịnh không phân biệt chi cả. Điều kỳ lạ ở đây Lục Căn, Lục Thức Thái Tử thanh tịnh đến lạ lùng. Không phân biệt. Thế mà nhận ra tất cả hương vị của mỗi loài hoa. Của mỗi âm thanh dù là âm thanh nhỏ nhất của côn trùng Thảo Mộc, xa đến mười dặm.
Điều kỳ lạ này đã đánh thức Thái Tử nhận rõ thêm, Tánh thấy, nghe, hay, biết của nước và tánh thấy, nghe, hay, biết phân biệt của bọt nước, có thể nói sự thấy, nghe, hay, biết thanh tịnh của Chân Tánh, nước, như ánh sáng Mặt Trời, còn sự thấy, nghe, hay, biết phân biệt của ý thức bọt nước ví như ánh sáng con đom đóm mà thôi. Ánh sáng trí huệ Mặt Trời đã xuất hiện, ánh sáng Bình Đẳng trong sáng vô vi, hàng triệu hàng nghìn năm mới xuất hiện một lần.
Thái Tử Hùng Lan hầu như đã nhận ra bản thể Linh giác Chân Tánh vốn trong sạch vô vi, mà thường vi, bất tăng bất giảm, không cấu nhiễm, không mùi vị, không danh sắc, không thọ tưởng hành thức, vì bản thể không cấu nhiễm của Chân Tâm trong sạch vô vi, không cấu nhiễm nên phản tỉnh đo lường phân biệt nhận biết tất cả Gọi Đó Là Bản Thể Minh Tâm. Thể Tánh Chân tâm trong sáng Vô Vi Vô Sắc thu nhiếp tất cả. Nên gọi đó là Kiến Tánh. Nhận rõ Bổn lai diện mục, minh tâm kiến tánh của chính mình, thì coi như đã trở thành Chánh Đẳng Chánh Giác. Thái Tử hiểu rõ mỗi Linh Căn Linh Hồn dù trôi lăng trong sanh tử Lục Trần vẫn trong sạch không cấu nhiễm, giống như Hoa sen gần bùn mà chẳng nhiễm bùn. Nhưng vì chấp trước chạy theo cái biết phân biệt hướng ngoại của chính mình, hướng ngoại chính là chạy theo lục trần lặn hụp trong thế giới vật chất huấn tập thành nghiệp lực kết quả nghiệp thức, vì thế mà luân hồi khắp ba đường sáu nẻo.
Ánh sáng trí tuệ Mặt Trời của Thái Tử đã phá tan dần từng lớp vô minh đã từ lâu bao phủ lấy Linh Hồn. Với hành trình hướng tìm về Cội Nguồn bọt nước tan biến trở lại là nước. Linh Thức trở về Linh Giác, tánh thức trở thành Tánh Giác.
Có thể nói Thái Từ cảnh giới mê, trở về cảnh giới giác. Làm chủ Linh Căn Linh Hồn của chính mình. Từ Giả Tánh trở về Chân Tánh. Thì chiếc chìa khóa vạn năng đã có trong tay. Chỉ còn nỗ lực Chánh Định, chánh Tư Duy, chánh niệm tức là Vô Niệm thì sẽ mở tung cánh cửa Cội Nguồn vào nhà vũ trụ. Tìm ra Cội Nguồn Chủ Nghĩa Đa Nguyên Nhân Quyền Dân Chủ Đại Đồng. Cứu nhân loại thế gian đang lặng hụp trong khổ đau.
Đói nghèo, lạc hậu, chiến tranh, hận thù, sanh, lão, bệnh, tử. là Nguồn Cội của sự khổ. Phải nhổ tận gốc Nguồn Cội của chúng.
Nhưng có một điều đáng nói ở đây là Thái Tử như Mặt Trời xuất hiện ở mùa Đông. Thiên Ấn dù ra đời nhưng trình độ dân trí còn quá lạc hậu, lại còn truyền khẩu, không phải truyền bằng Văn Kinh, vì giấy, bút, chữ viết khi ấy chưa ra đời nên không hấp thụ được bao nhiêu lời dạy của Thái Tử sau nầy.
Khi nhân gian còn chìm trong u minh. Những cơn bão lạc hậu. Cơn bão Mê tín dị đoan, lại mê muội quyền năng tri giác tối tăm không tiếp nhận được ánh sáng Mặt Trời. Ví như người mù dù ánh sáng Mặt Trời có rọi trúng đỉnh đầu cũng không nhận thấy được. Tuy người mù không thấy ánh sáng Mặt Trời chiếu đến nhưng không vì thế mà ánh sáng Mặt Trời không cứu họ mà còn đem lại cho họ sự sống. Đâm chồi nảy lộc, đơm hoa kết quả nhận thức về Chính Nghĩa sống hòa bình, tự do hạnh phúc. Văn Hóa Cội Nguồn ra đời cách đây năm nghìn năm mở màn cho Thiên Ấn ra đời nên không có Kinh luân truyền lại. Chỉ lấy tâm ấn tâm truyền khẩu cho nhau, rồi đi vào thất truyền. Thiên Ấn thất truyền. Thiên Bút xuất hiện sau năm nghìn năm. Sau Công Nguyên 2 nghìn năm kể từ khi Chúa Giê Xu ra đời Thiên Ấn, Thiên Bút xuất hiện.
* * *
Hết phần 4 chương 8 mời xem tiếp phần 5 chương 8 Long Hoa Mật Tạng. Bộ Kinh Thượng Thừa tối cao vũ trụ. Không có sự làm lành cầu phước báo nào hơn. Là In Ấn, biên chép truyền bá bộ kinh nầy. Dù là một câu một chữ cũng tiêu tan vô lượng tội ác cầu chi đặng nấy không sai. Huống chi là giảng dạy cho người khác nghe. Thì phước đức dù cho hưởng trăm nghìn ức kiếp cũng không hết.
Chỉ cần nghĩ đến Mật Kinh thôi
Cũng đã tiêu tan ức tội rồi
Huống chi đọc tụng hay biên chép
Vua Trời không khó, Chúa an ngôi.
* * *
Go to the top of the page
 
+Quote Post
vomenh
bài Hôm qua, 08:18 AM
Bài viết #24


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết: 106
Gia nhập vào: 12-August 08
Thành viên thứ.: 795



CHƯƠNG 8
PHẦN 5
PHÁT HIỆN NHỮNG CƠ BẢN
Vào thiền phòng đã hơn một tháng, lần này khác hơn lần trước Thái Tử chỉ ngồi yên lặng. Mình là vũ trụ. Vũ trụ cũng chính là mình. Thấy, nghe, hay, biết thanh tịnh, không một niệm khởi dù cho đó là một niệm không. Như như vắng lặng. Đây là một bí pháp Mật Tạng của thiền, định lực phát sanh từ đại định nầy, Mặt Trời Trí Huệ lần lần xuất hiện soi rọi khắp hư không vũ trụ, phát hiện lần những huyền bí mà trí thường, mắt thường không thể nào khám phá ra được.
Nhân loại phàm trần bị vô minh che mất Chân Tánh, phiền não nhiễu hại nghiệp lực xoay chuyển, luôn luôn lặn hụp trong biển khổ. Chiến tranh, nghèo đói, lạc hậu, ốm đau bịnh tật bám lấy không yên, chưa hết cái khổ này chồng lên cái khổ khác. Nên Đức Chí Tôn mới đầu thai xuống thế gian mở ra Thiên Ấn Cội Nguồn. Thái Tử Hùng Lan chính là Đức Chí Tôn Thiên Đế đầu thai. Đấng Cứu Thế ra đời. Nên ý chí trí lực có một không hai trong nhân thế không ai có thể bì kịp sánh nỗi.
Thái Tử mỗi lúc mỗi khám phá bí mật của bộ máy Tâm Linh, hàng phục Tâm Viên Ý Mã làm cho Linh Hồn, biển lặng, sóng yên Minh Tâm Kiến Tánh những gì bí mật vũ trụ mỗi lúc một rõ ràng. Huệ tâm sáng suốt tột cùng, phen lần Huyền Cơ Tạo Hóa, cũng như về mặt Tinh Thần lẫn Vật Chất vũ trụ. Bỗng có cơn gió thổi mạnh làm cơ thể như muốn chao đảo. Hầu như cơn gió đánh thức Thái Tử một điều quan trọng.
Đã là con người không chỉ về mặt Tâm Linh không mà còn có cả thể xác. Muốn cứu nhân loại đưa nhân loại đến văn minh vật chất lẫn văn minh tinh thần. Không những mở ra con đường đạo đức mà còn cả con đường khoa học. Vật chất nuôi dưỡng thể xác. Đạo lý dưỡng nuôi Linh Hồn. Thái Tử nghĩ vật chất ư, có vai trò gì trong cuộc hành trình giải thoát. Thái Tử liền chuyển hướng huệ quang khám phá vật chất. Thái Tử nghĩ, thế giới vật chất vũ trụ vô tận vô biên nhưng thật ra chỉ có năm thể mà thôi.
1: Là Thể Lực vũ trụ.
2: Là Thể Hơi Khí vũ trụ.
3: Là Thể Lỏng Nước vũ trụ.
4: Là Thể Đặc Đất vũ trụ.
5: Là Thể Lửa hơi ấm vũ trụ
Và cũng chính Thể Lửa hơi ấm nầy làm cho 4 thể lực, khí, nước, đất kết tinh tạo ra sự sống Động vật, Thực vật, trong đó có thể xác con người.
Thể Hơi Chân Khí là thể trung gian giữa vô hình Linh Căn Linh Thức Thần Lực với hữu hình vật chất. Giữa vô sắc với hữu sắc. Vì thế sự sống của vũ trụ vật chất cũng như sự sống của con người. Chân Khí Thể Hơi luôn luôn đóng vai trò rất quan trọng trong sự sống con người, sự sống Trái Đất, sự sống vũ trụ. Thái Tử phân tích sự quan trọng Chân Khí Thể Hơi, Thể Lỏng, Thể Đặc đối với sự sống như sau.
Người ta có thể nhịn đói cả tháng cũng không chết. Nhưng nhịn uống một tuần là chết ngay. Nhưng điều đáng nói ở đây chỉ cần nín thở vài hơi là ngủm cuộc đời. Như vậy Thể Hơi Chân Khí đối với sự sống vô cùng quan trọng. Thể hơi chân khí không những rất quan trọng trong sự sống mà còn đóng vai trò chủ lực trung gian giữa Linh Hồn và Thể Xác cũng như sức khỏe và trường thọ.
Thái Tử nhìn thấy nhân loại xem chân khí rất thường. Vì chân khí đâu đâu cũng có, không cần tìm kiếm chi cả đây là một sự sai lầm lớn, trên đời nầy không có cái gì quý hơn chân khí, kể cả vàng bạc châu báu.
Sự sống con người chỉ cần một lượng chân khí hít thở không gián đoạn là đủ nên con người nào có thấy chân khí quý hiếm gì đâu.
Còn Thiên Tiên, Địa Thiên thì khác hẳn. Tu Thiền luyện khí hít thở thu nạp tinh hoa chân khí tích lũy vào cơ thể con người càng nhiều càng tốt, không những trường thọ vô bệnh tật mà còn tích tụ được nhị xác thân. Thậm chí hiển hiện pháp thuật Thần Thông tự tại. Nhân loại phàm tục không thấu rõ được điều nầy nên xem thường tinh hoa chân khí. Chỉ hít thở theo quán tính tự nhiên duy trì sự sống. Một liều lượng chân khí vừa đủ để cơ thể sống mà thôi. Còn tập trung tư tưởng để hít thở thu nạp tinh hoa chân khí là một chuyện khác.
Thái Tử dùng huệ nhãn quan sát chân khí thấy rõ tinh hoa ngũ khí, tinh hoa kim khí, tinh hoa mộc khí, tinh hoa thủy khí, tinh hoa hỏa khí, tinh hoa thổ khí lưu chuyển cùng khắp hư không theo thể lực, thể hơi, thể lỏng, thể đặc đầy khắp không gian chỗ nào cũng có. Thái Tử nghĩ rất tiếc càng về sau con người càng làm ô nhiễm tinh hoa ngũ khí này. Chính con người làm hại con người, làm hại sức khỏe, làm hại lục phủ ngũ Tạng của họ, bệnh tật dữ dội.
Tinh Hoa Chân khí vũ trụ nếu đem phân tích thì vô số kể nhưng cốt lại thì hai vế mà thôi. Thanh khí và trược khí. Thanh khí là thể khí không bị ô nhiễm độc hại còn trược khí là khí ô nhiễm độc hại.
Thái Tử nhìn thấy các Thiên Tiên, Địa Tiên tu luyện tinh hoa chân khí không những giảm đi sự đói khát bệnh tật. Lại thêm trường thọ, trí huệ khai mở, đã thông kinh mạch mà còn làm giảm đi sức ép của vũ trụ. Giảm luôn lực hút Trái Đất, thân thể nhẹ nhàng, thân hình cân đối xinh đẹp mịn màng. Nhất là đối với Tiên Nữ.
Thái Tử nghĩ một đất nước luôn gìn giữ môi trường trong sạch chân khí không bị ô nhiễm, toàn dân ai ai cũng tu thiền luyện khí, thì làm giảm đi gánh nặng xã hội, về bệnh tật, ngu si, lạc hậu. Đất nước ấy sẽ trở thành đất nước Thần Thánh. Luyện chân khí tích tụ vào cơ thể không những chịu đựng được nhiệt độ cao, cái lạnh cũng không làm hại được. Nếu tu luyện chân khí đỉnh cao thì khỏi hẳn bệnh tật. Làm cơ bản cho mọi sự Thần Thông biến hóa và Thái Tử đã nhớ lại vì Thiên Sứ Thiên Thần Trí Huệ đã thể hiện thần thông tự tại trước Thái Tử.
Thái Tử lại dùng thanh tịnh Huệ Nhãn quan sát vũ trụ. Thì thấy rõ vô hình điều khiển hữu hình. Vô sắc điều khiển hữu sắc. Muốn khám phá sự bí mật huyền vi vũ trụ. Không có con đường nào khác hơn là phải tu thiền luyện khí. Thu hút Tinh Hoa chân khí vũ trụ tạo lập nhị xác thân. Xác thân tinh khí và thần lực. Nhờ nhị xác thân, thời Chân Tánh mới hiển lộ thần thông trí huệ như ý được. Tiến tới toàn năng toàn giác. Mở ra Thiên Ấn Cội Nguồn.
Thái Tử lại dùng Huệ Nhãn quan sát trên thể hơi chân khí vũ trụ, Thể Lực vũ trụ không đâu là không có, Thể Lực vũ trụ cũng chính là Thần Lực vũ trụ, trên Thể Lực vũ trụ là Linh giác vũ trụ, Linh giác vũ trụ gồm 2 vế, Chân Tánh và Thức Tánh, Chân Tánh ví như nước, Thức Tánh ví như bọt nước.
Một khi thể lực vũ trụ bị khuấy động thì chuyển hóa thành điện năng, khi điện năng ma sát chạm nhau, thì tạo ra chân hỏa Tam Muội không có thứ gì dập tắt được. Thứ lửa tam muội nầy thiêu rụi thế giới vật chất. Biến tinh thể Thảo Mộc thành tinh thể mặn.
Đức Chí Tôn đầu thai xuống trần không phải là để tu luyện chứng Đạo làm Phật Tổ hay vì danh lợi. Mà là Đấng cứu thế, truyền lời dạy Cha Trời xuống chốn nhân gian. Thiên Ấn vũ trụ. Muốn làm được điều này Thái Tử phải vượt qua bao khó khăn, thử thách sáng suốt phăng lần từng mối huyền vi vũ trụ. Tìm ra Văn Hóa Cội Nguồn Thiên Ấn truyền xuống thế.
Muốn làm được việc đó Thái Tử không thể không có nhị xác thân Tinh Khí Thần, do tu thiền luyện khí mà ra. Nhị xác thân là xác thân trung thân giữa vô sắc thân và phàm thân. Vô sắc thân là Thân Thức, Thức Thân Thần Lực, với thức thân Thần Lực này các vị Đại Bồ Tát đi xuyên qua sắt thép, sành sứ, Kính, Đá xuyên qua quả Địa Cầu không để lại dấu vết, còn nhị xác thân không làm được điều đó, xác thân của Thiên Tiên, Địa Tiên nhị xác thân như trên Kinh đã nói, là xác thân do tu thiền luyện khí mà ra. Lâu hay mau đều do người tu luyện mà thành.
Để hiểu rõ hơn Thái Tử phân tích: trên xác thân phàm tục là nhị xác thân Tinh Khí Thần, Thần ở đây không phải là Chơn Thần mà là Thần Lực. Trên nhị xác thân Tinh Khí Thần, là căn thân Thần Thức Huệ Mạng Linh Hồn. Với Căn Thân Linh Căn Thần Thức Huệ Mạng Linh Hồn. Các vị Đại Bồ Tát đi xuyên qua tất cả. Sắt, thép, sành sứ, kính, kiếng, thậm chí đi xuyên qua quả địa cầu, mà không để lại dấu vết. Vì thế mất xác thân phàm tục, chẳng khác nào lột bỏ một vỏ bọc linh hồn, lớp vỏ bọc già cỗi. Không ảnh hưởng gì tới linh hồn cả. Thậm chí cả nhị Xác Thân, Tinh Khí Thần cũng thế. Chỉ có Căn Thân Huệ Mạng Linh Hồn là vô cùng quan trọng.
* * *
Hết phần 5 chương 8 mời xem tiếp phần 1 chương 9 Long Hoa Mật Tạng. Có thể nói trong tam thiên đại thiên thế giới không có gì quý hơn bộ kinh nầy. Những ai ca ngợi Bộ Kinh Nầy thời những người nầy trong vô lượng kiếp, thường đứng đầu đại chúng, lời nói ai cũng muốn nghe. Huống chi là yêu quý gần gũi đọc tụng tìm hiểu ý nghĩa của kinh.
* * *

CHƯƠNG 9
PHẦN 1
NẤC THANG ĐẦU TIÊN CHINH PHỤC VŨ TRỤ
Để tìm ra Văn Hóa Cội Nguồn Thiên Ấn vũ trụ, Thái Tử bước lên nấc thang đầu tiên tập trung ý chí cho cuộc mở màn tu thiền luyện khí tiến sâu vào bí mật vũ trụ, cảnh giới tối cao của trí huệ. Theo sự nhận biết của Thái Tử, con người là Tiểu Thiên vũ trụ, vũ trụ thu nhỏ mà thôi. Có thể nói một cách dễ hiểu hơn, con người là Tinh Hoa vũ trụ do Tổ Tiên tạo ra bao hàm cả Âm lẫn Dương. Luyện nhị xác thân cũng thế phải biết kết hợp Tinh Hoa Âm Dương của chân khí. Âm Dương giao hóa, kỳ tích phát sanh, nhị xác thân phát triển hình thành. Ẩn tàng trong thi thể xác thịt phàm tục.
Theo tính toán nhận thấy của Thái Tử. ÂM và DƯƠNG ngày đêm, phải có thời điểm giao hợp kết tinh giao nhau sanh sanh hóa hóa.
Thời điểm kết tinh của ÂM DƯƠNG là Tý – Ngọ thời điểm giao hóa của ÂM DƯƠNG là Mẹo – Dậu.
Để tâm ý thanh tinh là nền tảng làm phát sanh Thần Lực. Ý trí trở nên mạnh mẽ thu hút chân khí vũ trụ. Tý – Ngọ – Mẹo – Dậu đưa sâu vào lục phủ ngũ Tạng tích tụ tại Đan Điền. Mỗi lần hít thở theo ý tưởng đưa chân khí vào Đan Điền là mỗi lần tích góp Tinh Khí Thần, làm tăng thể lực trong người giảm đi sự đói khát và mỏi mệt.
Để tu luyện nhị xác thân mau đạt kết quả Thái Tử tự vẽ hình người. Chấm các huyệt đạo trên người một cách thuần thục. Từ huyệt đạo trọng yếu chủ lực cho đến các huyệt đạo bình thường, 365 huyệt. Gần tương ứng với 365 ngày.
Với tư thế ngồi xếp bằng lưng thẳng đầu hơi cúi, mắt mở hí hí nhìn chót mũi. Hai chân tréo lên nhau, hai lòng bàn chân ngửa lên trời Có lúc Thái Tử ngồi xếp bằng hai chân chồng lên nhau mà thôi, hai lòng bàn tay cũng thế, với tư thế ngồi như thế. Thái Tử hướng tiểu thiên vũ trụ về Đại Thiên vũ trụ. 360 huyệt đạo thông theo hai lòng bàn chân, hai lòng bàn tay và đỉnh đầu. Ngũ thông năm cửa lớn thông thiên, thông địa của con người.
Có khi Thái Tử đan tréo các ngón tay chồng lên nhau, với tư thế ngồi tu thiền luyện khí của Thái Tử với bao ẩn tàng triết lý mầu nhiệm. Những bước đi cơ bản để rồi tiến sâu hơn trên con đường hội nhập chinh phục vũ trụ. Nhờ ý chí cương quyết hơn một tháng đầu Thái Tử dốc hết tâm trí, mọi tạp niệm đều dứt sạch, ngồi kiết già tập trung luyện khí, chỉ thấy cơ thể khỏe hơn. Còn tất cả thì không phát hiện được gì.
Thái Tử đâm lo suy nghĩ, không lẽ ta thấy sai, nên suy luận cũng sai. Phương pháp tu thiền luyện khí còn có chỗ chưa hợp lý nên tu luyện cả tháng mà chưa thấy hiệu quả. Thái Tử để hết tâm trí suy luận lại từ đầu. Không lẽ tu thiền luyện khí đến cả trăm năm mới thành thì hết đời người mất còn gì, còn đâu mở ra hướng đi mới cứu nhân độ thế.
Không lẽ phương pháp tu thiền luyện khí ta cũng như các Đạo sĩ tu thiền luyện khí của các Thần giáo. Thái Tử tự nghĩ Không thể được, sự tu luyện của các Đạo sĩ Thần giáo là sự tu luyện lần mò không nắm bắt được bí quyết tu thiền luyện khí. Cũng như sự huyền vi của tu thiền luyện khí.
Các giáo chủ Thần Giáo không làm chủ được Linh Hồn, không làm chủ được lục Căn lục Thức, cũng như thức tánh, Chân tánh của mình. Vô minh luôn luôn xoay chuyển, khó mà tiến sâu vào bí mật tu thiền luyện khí đỉnh cao của Tạo Hóa. Không đủ trí tuệ phăng lần nhân duyên bí mật đó.
Trong lúc Thái Tử để hết tâm suy luận lại từ đầu, hầu tìm ra giải pháp những chỗ chưa hợp lý. Vô tình Thái Tử nhìn thấy một chồi cây xanh mới mọc ngoài khung cửa, chồi xanh ấy rất lạ hầu như cuốn hút Thái Tử. Thái Tử tò mò tập trung tư tưởng khám phá, cả hàng giờ nào có thấy chi lạ đâu, không có gì thay đổi. Chồi cây vẫn là chồi cây.
Lúc ấy Thái Tử mới thôi tập trung khám phá chồi cây. Tiếp tục luyện tập tu thiền luyện khí, thời gian trôi qua lại thêm 1 tuần nữa, lần này Thái Tử cảm thấy cơ thể hầu như có điềm khác lạ nhưng chưa được rõ ràng lắm.
Vô tình Thái Tử nhìn ra chồi cây xanh, thì vô cùng kinh ngạc, chồi cây xanh thêm nhiều lá sum suê. Thái Tử tự hỏi chồi xanh ra lá hôm qua, hay bữa nay? Hay là sự phát triển không dừng rất chậm. Thái Tử như bừng lên giác ngộ phải rồi, sự phát triển của chồi cây rất chậm. Trong một giờ khó nhìn thấy sự phát triển của nó mà phải nhìn hàng tuần, thì mới thấy sự phát triển của nó. Tu thiền luyện khí khác nào phải nhìn hàng tháng hàng năm mới thấy kết quả. Thái Tử nhìn chồi cây sum suê như cảm ơn sự nhắc nhở đánh thức của người.
Đúng lúc ấy có một người xuất hiện, Thái Tử vô cùng ngạc nhiên. Thái Tử hỏi:
Ngươi đến đây tìm ai?
Người ấy lễ phép nói:
Tôi tìm Thái Tử.
Thái Tử nghe người ấy nói vô cùng kinh ngạc và hỏi:
Ngươi tìm ta có chuyện gì?
Người ấy lễ phép thưa:
Nghe Thái Tử là người thông thái, trí huệ vô biên, Cha Tiểu Thần qua đời để lại cho Tiểu Thần vật gia bảo quí hiếm, bảo vật Thần Lửa, khi nào cần thì lấy lửa, nhưng Tiểu Thần tìm mãi không tìm thấy lửa, có người bảo Tiểu Thần thử ma sát vào nhau, Tiểu Thần ma sát mãi chỉ thấy hơi nóng bốc ra mà thôi, cọ qua cọ lại cả năm cũng không thấy lửa, vật lấy lửa coi như là vật Thiên. Người nào làm chủ vật đánh lửa coi như người đó là con của Thần Mặt Trời.
Ở vào thời kỳ ấy lửa vô cùng quan trọng đối với con người và có nhiều Thần giáo thờ lửa.
Nghe chuyện lạ Thái Tử tò mò hỏi:
Ngươi có đem theo vật chí bảo đó không?
Người ấy nói:
Dạ có nó rắn cứng vô cùng.
Người ấy nói xong đưa cho Thái Tử. Thái Tử cầm lấy quan sát một hồi rồi ma sát vào nhau mỗi lúc một mạnh, sự ma sát liên tục của hai thỏi đá đã bốc khói. Thái Tử vận lực lên hai bàn tay ma sát hai thỏi đá tốc độ nhanh hơn mạnh hơn, thì ánh sáng lóc lên tia lửa phát ra dữ dội. Thái Tử đưa chúng vào mồi để cháy, tức thì ngọn lửa bốc lên, nếu sơ ý không cẩn thận sẽ gây ra hỏa hoạn, tàn phá thiêu rụi núi rừng, nhà cửa sự sống của con người và vạn vật. Đốm lửa cháy rừng.
Người xuất hiện la lên:
Có lửa rồi, thế mà tôi cọ xát chúng cả năm không có, Tôi hiểu rồi.
Người ấy nhận lại vật đánh lửa rồi biến mất. Thái Tử vô cùng kinh ngạc người ấy là Thiên Thần sao?
Lửa Âm Dương. Lửa Lòng. Lửa Công Lý, Chân Lý. Những thứ lửa mà Thái Tử cần phải biết cách tạo ra nó, dùng nó để làm lợi ích cho cuộc sống con người, thứ ánh sáng đem về cho nhân loại bao sự sống yên vui hạnh phúc. Thái Tử là nhà khoa học vĩ đại. Luôn luôn khám phá quy luật bí mật sẵn có nơi vũ trụ làm lợi ích phục vụ cho đời sống con người. Thái Tử lấy lửa theo phương thức tự nhiên. Không có sự bí mật Thần Lửa nào cả mà chỉ áp dụng theo phương thức khoa học, khi ngọn lửa đã bốc cháy, Thái Tử nhìn lên không gian theo hướng biến mất của người xa lạ bỗng nghe trên không có giọng hát vọng xuống.
Lửa Lòng, Lửa Huệ, Lửa Âm Dương
Quy luật xưa nay vốn sự thường
Huyền cơ bí mật nào xa lắm
Quanh ta đầy dẫy bí pháp vương.
Thái Tử như người tỉnh mộng, trí huệ bừng khai mở lên một đỉnh cao mới. Thái Tử giờ đây nhìn vào cái gì vật gì, cảnh quan đều nhìn thấy ẩn tàng lời dạy của Đức Cha Trời. Đấng tạo vật Đấng lập lên tất cả, vũ trụ sự sống chết cùng con người. Đấng toàn năng, toàn giác. Đấng sáng tạo và lập lên tất cả. Sự phát triển của cỏ cây, cũng như cách lấy lửa, làm tăng thêm sự giác ngộ, hiểu rõ về thành quả trên bước đường mình đi.
Niềm tin và sự quyết đoán dẫn Thái Tử đến mục đích cuối cùng. Thái Tử siêng năng tu tập không dừng nghỉ. Tý – Ngọ – Mẹo – Dậu, 4 thời 8 giờ không bỏ sót. Ý chí Thọ tưởng thu nạp chân khí đều đặng đưa sâu tận Đan Điền. Còn những giờ khác Thái Tử luôn trụ tâm thức tại Đan Điền, thở ra hít vào bằng Đan Điền, cứ thế ngày qua tháng lại hơn một năm. Hôm nay Thái Tử kiểm chứng sự thành công hơn một năm đã qua. Thì thấy rõ sự thay đổi trong cơ thể, cũng như các giác quan, nếu đem so sánh với lúc chưa tu thiền luyện khí, thì hai trạng thái khác xa như hai người ở hai cảnh giới khác nhau. Như người ốm nặng và người khỏe mạnh hay nói một cách khác một phàm một Thánh. Sự hít thở Thái Tử giờ đây khác với người thường, không phải do phổi làm chủ mà do Đan Điền làm chủ, phổi chỉ là giai phụ. Mỗi lần tham thiền luyện khí, thì nơi Đan Điền tỏa ra luồng khí nóng lan tỏa ra các huyệt Đạo xung quanh như. Hoang Du, Thủy Phân, Thiên Khu, Đại Cự, Khí Hải Quan Nguyên, rồi lan tỏa rộng ra Phúc Kết, Thương Đạo, xuống Cực Trung lên Trung Quản, Cự Huyết, Cửu Vĩ, lan tỏa ra Thủy Đạo, Xung Môn, Đại Hách, Kỳ Môn, Khí Xung lan xuống Khúc Cốt, Hội Âm, lan ra Đới Mạch, Lương Môn, Cự Liêu, Bất Dung, Chương Môn, Nhật Nguyệt, Ngũ Khu. Làm cho toàn phần bụng nóng rang. Rồi lan tỏa khắp châu thân, làm cho thân người nhẹ bỗng, tuy hôm nay trời giá rét xuống đến không độ, nước như đóng băng, thế mà Thái Tử không thấy lạnh lẽo chi cả, khi Thái Tử chỉ mặc một chiếc áo mỏng. Thái Tử không cho mặc áo mỏng dễ cảm lạnh là vì Thái Tử hiểu rõ thể lực của mình giờ đây đã khác hẳn hơn trước kia, có thể chịu đựng sự nóng lạnh mà người thường không thể nào chịu nổi.
Đồ ăn thức uống được đưa đến những món cao lương mỹ vị hàm lượng bổ dưỡng cao. Nếu không luyện tập thì rất dễ bị bệnh béo phì, làm tổn thương đến các kinh mạch, nhưng lần lần Thái Tử càng phát hiện là mình không thấy đói khát. Nhất là những món ăn Động Vật dần dần không thích hợp với khẩu vị của Thái Tử. Vì các giác quan đã dần dần trong sạch. Nhất là cơ quan vị giác, khứu giác. Cũng như cơ thể lục phủ ngũ Tạng phản tỉnh khó chịu khi ăn chất Động Vật có lúc dẫn đến nôn mửa, gây khó chịu cho cơ thể. Có thể nói đây là sự phản ứng của nhị xác thân mới hình thành trong cơ thể của Thái Tử. Nếu nhị xác thân của Thái Tử hình thành lớn mạnh thì Thái Tử trở thành người ăn chay, chỉ ăn toàn Thực Vật. Điều này đã làm cho Kinh Dương Vương và Thần Long Nữ lo lắng cho sức khỏe Thái Tử vì sợ Thái Tử ốm gầy rồi mất mạng, theo quan niệm của nhân gian thường tình. Trường Chay chính là khổ hạnh, nhưng họ có hiểu đâu Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa đều coi trọng việc ăn chay, vì ăn chay ẩn tàng nhiều lợi ích. Về mặt tâm linh thì Đại Từ Đại Bi, còn về mặt thể xác không những đẩy lùi bệnh tật mà còn tích tụ Chánh Khí phát Đại Dương Quang, tu luyện mau thành chánh quả. Đó là một trong trăm nghìn lợi ích, còn nhiều lợi ích nữa kể không hết. Sự dư thừa các món ăn hằng bữa của Thái Tử đã làm cho Phụ Vương cùng Mẫu Hậu lo lắng. Sao con lúc này ít ăn như thế hay có bệnh hoạn gì không? Nhưng vì có lời dặn của Thái Tử, không ai được gặp vì gặp như thế không những làm cho Thái Tử mất mạng trong lúc nhập thiền vận hành chân khí mà còn làm cho Thái Tử Động Tâm, tu luyện khó thành chánh quả.
Kinh Dương Vương và Thần Long Nữ không dấu nỗi lo lắng trong lòng, liền kêu Xảo Nữ thị Tỳ hỏi:
Người thấy sức khỏe Thái Tử dạo này ra sao? Thị Nữ ngươi thấy Thái Tử dạo này ra sao?
Nhìn nét mặt lo lắng Quốc Vương, Vương Hậu lo cho Thái Tử không phải là lo cho mình. Nhưng Thị Nữ cảm thấy lòng ấm áp như có cái gì cảm động nghèn nghẹn trong lòng.
Thị Nữ lễ phép trả lời:
Muôn tâu Quốc Vương, Vương Hậu. Con chỉ được phép đem đồ ăn thức uống đến phòng ăn, chừng nào có hiệu lịnh Thái Tử mới được vào dọn dẹp, gần 2 năm nay tiểu Nữ chưa một lần nhìn thấy Thái Tử, thì làm sao tiểu Nữ biết Thái Tử mập ốm thế nào mà kể.
Quốc Vương và Vương Hậu Phi nghe xão Nữ thị tỳ nói thế, thì chỉ biết thở dài mà thôi. Quốc vương nghĩ vì tương lai của non sông Tổ Quốc mà con ta phải chịu bao khổ sở, Cha con xa cách, tuy ở gần mà cách nhau như hàng vạn dặm. Với bao nỗi nhớ thương. Sợ con đau ốm vì dốc sức tu luyện, tìm ra Văn Hóa Cội Nguồn Thiên ẤN vũ trụ, Bình Định Thiên Hạ về một mối. Đẩy lùi chiến tranh, đẩy lùi Lạc Hậu, đói nghèo, mở ra trang sử mới, trang sử công bằng văn minh, bảo tồn độc lập lâu dài, đây là một việc làm vô cùng khó khăn mà từ xưa tới nay chưa có ai làm nỗi.
Kinh Dương Vương nghĩ phía trước còn quá khó khăn, đầy dẫy gian nan kham khổ mơ hồ không chút hy vọng. Không biết giờ này đã gần 2 năm con đã lần ra manh mối nào chưa? Để cho con có đầy đủ sức khỏe, thay thế cao lương mỹ vị nem Rồng chả Phụng bằng những Thực Vật quí hiếm, trên núi tuyết, nơi hang sâu, ngoài hang Đảo, dưới biển sâu, để tăng thêm sức khỏe. Mật ong, sữa bò, tổ yến nấu với gạo nếp, uống nước sâm nghìn năm, cộng với Linh Chi, tuyết quả, phải nói đây là những món ăn thức uống quí hiếm trong đời, trợ duyên cho người tu thiền luyện khí mau Đắc Đạo.
Nhờ trợ duyên những món ăn quí hiếm Thái Tử thể lực Chân Khí tăng tiến thần tốc. Mỗi khi tham thiền luyện khí, Chân Khí cuồn cuộn tăng lên như nước biển triều dâng, cơ thể nhẹ nhõm, tưởng chừng như bay bổng khỏi mặt đất, không thấy mệt mỏi chi cả dù thức suốt ngày suốt đêm hàng tháng.
Trải qua một thời gian ngắn chỉ hơn 3 năm Thái Tử đã đạt đến cảnh giới, tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều dâng. Hiếm thấy trong thế giới tu thiền luyện khí, trong nhân loại từ xưa tới nay. Kinh Dương Vương Cha của Thái Tử là người tu thiền khí rất siêng có hơn 70 năm cũng không hơn được Thái Tử bây giờ.
Đạt đến cảnh giới tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều dâng. Không phải ngẫu nhiên mà thành tựu mau chóng đến thế mà do cơ thể Thái Tử có nhiều tướng tốt, lại thêm thông minh xuất chúng trí huệ thượng thừa, tu theo phương pháp thượng thừa, cộng với nhiều nhân duyên tốt đẹp khác nữa. Nên mới có kết quả thành tựu nhanh đến nỗi ai nghe qua cũng khâm phục, trong thế giới tu thiền luyện khí.
Thái Tử hiểu rõ, con người là Tinh Hoa vũ trụ thu nhỏ cả một sự huyền bí, khám phá bí mật con người là nền tảng chỗ tựa tiến dần khám phá vũ trụ. Linh giác vũ trụ, vật thể vũ trụ. Linh Hồn con người, thể xác con người, sợi móc xích trung gian để tồn tại, chính là Vô Cực Chân Nguyên Thần Lực vũ trụ, Thần lực con người. Thế giới vật chất cũng như thể xác con người tồn tại hay tan rã đều liên quan đến Lực này, Vô Cực Chân Nguyên Thần Lực. Vô Cực Chân Nguyên là thể lực vô vi xuyên qua tất cả không để lại dấu vết là đầu dây mối nhợ chuyển hóa hình thành ra thế giới vật chất.
Vô Cực Chân Nguyên Thần Lực vũ trụ là trung gian nối liền giữa bản thể Linh giác vũ trụ và vật thể vũ trụ, tức là bản thể Linh giác Tổ Tiên và thế giới vật chất, vật thể vũ trụ, mà thế giới vật chất có ba thể, từ bán vô vi đến hữu vi, từ thể hơi đến thể lỏng, thể đặc, có thể nói một cách dễ hiểu, Vô Cực Chân Nguyên, Thần Lực vũ trụ là trung gian nối liền giữa bản thể Linh giác vũ trụ và Chân Khí vũ trụ, siêu vô vi và hữu vô vi. Siêu vô vi là Linh giác vũ trụ. Hữu vô vi là Chân Khí vũ trụ.
Hữu vô vi Chân Khí chuyển hóa thành thể hơi vũ trụ, là trung gian giữa Vô Cực Chân Nguyên Thần Lực vũ trụ và vật chất hữu sắc Thể Lỏng.
Rồi từ vật chất hữu sắc, Thể Lỏng chuyển hóa thành nước, làm trung gian giữa hữu vô vi Chân Khí thể hơi và hữu sắc thể Đặc. Sự liên quan móc xích, từ vô hình đến hữu hình, từ vô vi đến hữu vi, từ vô sắc đến hữu sắc. Từ Thể Lực đến Thể Hơi đến Thể Lỏng đến Thể Đặc. Sự liên quan tồn tại hay tan rã của bốn thể trên, qua liên kết tiến hóa, chuyển hóa tồn tại hay hủy diệt Thái Tử thấy biết rõ ràng.
Thái Tử hiểu rõ, con người là Tinh Hoa vũ trụ, vũ trụ thu nhỏ, tiểu Thiên vũ trụ. Hiểu Tiểu Thiên vũ trụ là hiểu Đại Thiên vũ trụ, hiểu con người là hiểu vũ trụ, hiểu vũ trụ là hiểu bí mật của con người, hiểu bí mật của con người chính là chiếc chìa khóa vạn năng để mở tung vũ trụ, kho tàng tri thức nhân loại mà Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa thành tâm bảo vệ và gìn giữ. Đó chính là Văn Hóa Cội Nguồn, Thiên Ấn vũ trụ.
Thái Tử tóm thâu Tinh Hoa vũ trụ, bổ sung bồi đắp cho Tinh Hoa con người, đưa con người tiến đến giai đoạn mới, giai đoạn tiến về vũ trụ, hiểu vũ trụ và làm chủ vũ trụ. Tu Thiền luyện khí, tóm thâu Chân Khí vũ trụ, cũng có nghĩa tóm thâu vũ trụ, từ vô vi Thần Lực vũ trụ đến hữu vi hữu sắc vũ trụ cộng thêm sự ăn uống của Thái Tử, đã đầy đủ nhân duyên kết hợp bốn thể, Thể Lực, Thể Hơi, Thể Lỏng, Thể Đặc, đưa Thái Tử đến thành tựu nhị xác thân nhanh chóng, Tinh khí Thần hợp nhất chuyển hóa. Nhị xác thân đã hình thành, thì những bí mật vũ trụ, bí mật con người lần lần hiển lộ. Dẫn con người từ bất ngờ này sang bất ngờ khác, hiểu con người mới làm chủ được con người. Hiểu tâm Linh mới làm chủ được Tâm Linh. Hiểu xã hội mới làm chủ được xã hội. Hiểu vũ trụ mới làm chủ được vũ trụ. Hiểu công năng của tu thiền luyện khí, thì người tu thiền luyện khí mới thu lượm gặt hái thành quả mau chóng được.
Điều đáng nói ở đây muốn tu thiền luyện khí có hiệu quả cao, thì phải làm chủ được tâm của mình, được ý của mình. Tức là hàng phục Tâm viên, ý Mã, Thân Tâm thanh tịnh, chăm chỉ tốn thâu Chân Khí và giữ Chân Khí tại Đan Điền. Tâm Điền – Khí Điền – Đan Điền. Là mật tạng vũ trụ. Ý thức làm chủ tam điền này. Thì tu thiền luyện khí thành tựu mau chóng. Nhờ thành tựu nhị xác thân mau chóng. Vì thế con người cũng tiến tới đỉnh cao mau chóng, tiến lần tới những nấc thang làm chủ vũ trụ. Thái Tử hiểu rõ trong thế giới Động Vật có đến 8 muôn 4 nghìn loài, chỉ có loài người là Động vật cao cấp mà cũng chỉ có loài người mới có khả năng làm chủ vũ trụ. Trở về với Đấng Ông Cha. Đấng tạo lập lên vũ trụ. Tạo lập lên con người. Tóm thâu Tinh Hoa Chân Khí vũ trụ, được rót vào cơ thể con người. Tức thời làm tăng thêm sức mạnh, kể cả sức mạnh Thần Lực, Thể Lực, Ý Chí, mọi hiện tượng bắt đầu thay đổi, đẩy lùi đói khát, bệnh tật, nóng lạnh của thời tiết, càng lúc càng rõ rệt. Khi tu thiền luyện khí kết quả thành tựu lên cao. Không những thế người tu thiền luyện khí làm cho huyệt Đạo càng ngày càng thông suốt, da dẻ hồng hào tăng tuổi thọ, tráng kiện về thể xác, minh mẫn về tâm hồn, phán đoán chính xác, giải quyết mau lẹ. Đó là ưu điểm của người tu thiền luyện khí. Thái Tử nghĩ một dân tộc văn minh, thì dân tộc đó văn minh vật chất phải đi đôi với văn minh tinh thần, thì dân tộc đó mới thật sự văn minh. Con người muốn có hạnh phúc trọn vẹn, phải biết tu dưỡng thể xác, cũng như tu dưỡng tinh thần, nếu không phải thế thì khó mà tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn.
PHẦN HỎI ĐÁP
Hỏi: Đấu tranh giải phóng Độc Quyền, Độc Tài, Độc Trị. trả lại quyền tự do, Quyền Bình Đẳng, Quyền mưu cầu hạnh phúc. Mà Tạo Hóa đã ban mỗi con người, những quyền bất khả xâm phạm có phải là Đại Từ Đại Bi không?
Đáp: Nếu làm được như vậy đúng là Đại Từ Đại Bi. Còn nếu giải phóng dân tộc ra khỏi áp bức Độc Quyền Độc Tài Độc Trị tàn bạo, rồi lên cầm quyền cai trị không những không trả lại quyền tự do, Quyền Bình Đẳng, Quyền mưu cầu hạnh phúc, những quyền cơ bản mà Tạo Hóa đã ban cho mỗi con người. Tiếp tục con đường cũ Độc Tài Độc Trị thời cuộc giải phóng đó đối với dân mà nói là cuộc chiến tranh phi nghĩa, được là Vua, thua là giặc, dân vừa thoát ra khỏi họng cọp, liền rơi vào miệng sói và sự việc này cứ lặp đi lặp lại hai nghìn năm rồi. Một dân tộc mà mang hai chữ Đồng Bào thì dân tộc đó là dân tộc Đa Nguyên, Dân Tộc kết hợp nhiều chủng Tộc. Dân Tộc Bách Việt Văn Lang, hay 54 dân tộc anh em Việt Nam. Đã là Dân Tộc Đa Nguyên kết hợp nhiều chủng tộc như vậy. Thì không phù hợp chế độ độc tài độc trị. Mà chỉ phù hợp sống theo Hiến pháp, Luật pháp, Đạo Pháp nền Quốc Đạo dân tộc truyền thống giữ nước và dựng nước mà thôi. Sống theo Hiến Pháp, Luật pháp,Đạo Pháp là sống Công Bằng Bình Đẳng, Quyền Tự Do, Quyền Ngôn Luận, Quyền Mưu Cầu Hạnh Phúc mới thật sự thể hiện đầy đủ đi vào đời sống con người.
Hỏi: Thế nào là Đạo Lớn?
Đáp: Đạo là con đường để đi, nếu đó là con đường Văn Hóa Cội Nguồn, Văn Hóa Đại Đồng. Thì đó chính là con đường lớn, Đại Đạo ra đời. Không phân biệt Đảng phái, Đạo giáo, Tôn giáo, màu da chủng tộc, giàu nghèo, Tà Chánh, dốt ngu, Thiện ác đều đi được cả. Mỗi bước chân là mỗi bông hoa mùa xuân nở theo chân của họ.
Hỏi: Thế nào là Đức Lớn?
Đáp: Suốt đời vì nhân loại nhưng không cầu bổng lộc gì cả. Phi ân bất cầu báo, chỉ sống theo lòng từ bi bác ái, thương nhân loại khốn khổ, luôn ở ngôi Chánh Đẳng, Chánh Giác trong sạch Vô Vi. Những kẻ bỏ sức ra một đồng, muốn thâu vào bạc tỉ. Lúc nào cũng vì ngôi cao bổng lộc. Quyền thế và Địa vị, lối sống như vậy chỉ vì danh vì lợi vì chức vì quyền. Sống trên mồ hôi, nước mắt xương máu của dân, những kẻ như vậy dù giàu có đến đâu, quyền lực đến đâu cũng chỉ là kẻ thất Đức mà thôi.
Hỏi: Thế nào là người biết?
Đáp: Người hiểu biết là người thấy thiện nên theo, thấy ác nên bỏ. Tôn thờ Chính Nghĩa, tôn thờ non sông Tổ Quốc, tôn thờ Văn Hóa Cội Nguồn. Tôn trọng người chính là tôn trọng mình, sống Bình Đẳng, thường làm lợi ích cho Tổ Quốc trên lợi ích cá nhân. Hạnh phúc thiên hạ cũng chính là hạnh phúc của mình, người có ý tưởng vì nhân loại, thì lúc nào cũng làm cho nhân loại vui. Lối sống giản dị dù ở địa vị cao hay giàu sang phú quý. Cũng không phô thanh thế của mình. Người như thế chính là người Đại hiểu biết.
Hỏi: Như thế nào là người giác ngộ?
Đáp: Hòa mình tất cả hết thảy các tầng lớp xã hội nhưng trụ vững lòng thanh tịnh sống vì Chính Nghĩa không sống theo danh lợi chạy theo danh lợi. Không vì thế mà danh lợi đánh mất mà càng ngày càng lớn, ví như hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, sống trong danh lợi mà không nhiễm danh lợi. Những người nào vì nhân loại, không vì mình và cụ thể nhất là xem qua hành động của họ như Quốc Tổ Vua Hùng, như Phật, như Chúa chẳng hạn. Đó là những người Đại giác ngộ.
Hỏi: Thế nào là người ngu?
Đáp: Những kẻ thường cho mình có trí nhưng làm hại non sông Tổ Quốc, làm hại Đồng Bào anh em, làm trái lại lương tâm. Không rõ sau khi chết Linh Hồn mất hay còn, cứ làm bừa, mãi sa chân vào con đường tội lỗi, để rồi nhận lấy hậu quả thê thảm, người như thế khác nào người mù, trí mù. Không trở thành kẻ ngu mới là chuyện lạ.
Hỏi: Thế nào là tư tưởng lớn?
Đáp: Những người phát Đại Nguyện đều là những người có tư tưởng lớn, Quốc Tổ Vua Hùng là người có tư tưởng lớn, Quốc Tổ Vua Hùng phát nguyện rằng: Ta nguyện giải thoát tất cả sự thống khổ, khổ nô lệ, nô lệ bạo lực cửa quyền, nô lệ kiến thức, khổ đói nghèo, khổ lạc hậu, khổ sanh, lão, bệnh, tử, làm cho nhân loại thật sự tự do thật sự hạnh phúc. Đại Đồng Bình Đẳng ai ai cũng thể hiện đầy đủ những quyền mà Tổ Tiên Đức Cha Trời đã ban cho họ, đầy đủ trí tuệ, không có sự bí mật nào mà không biết, không có sự huyền bí nào mà không thông. Dù cho đó là sự huyền bí quá khứ lúc chưa sanh vũ trụ hoặc suốt vị lai vũ trụ bị hủy diệt và sanh vũ trụ mới và mỗi Linh Hồn tự làm chủ lấy mình. Làm chủ vũ trụ an vui tự tại. Nếu ta không đưa nhân loại tới cảnh giới đỉnh cao như vậy, thì ta chưa hội nhập vào ngôi vị Chánh Đẳng, Chánh Giác, vẫn còn tiếp tục là Đấng Cứu Thế. Tùy nhân duyên mà hiện thân hoặc đầu thai ra, ta lúc nào cũng theo sát nhân loại, lập ra nhiều phương tiện để cứu khổ cứu nạn, đưa nhân loại đến bờ giải thoát, trở thành Chánh Đẳng, Chánh Giác, ngôi vị Chí Tôn. Ngôi Vị Thế Tôn. Bắt chước Quốc Tổ làm theo Quốc Tổ là người có chí lớn. Tư tưởng lớn trong Chính Nghĩa không phải là tư tưởng xưng hùng xưng bá, đưa nhau vào con đường máu đổ đầu rơi, oan oan tương báo, nợ nợ đáo đầu, hận thù chồng chất như non như núi. Đó chỉ là tư tưởng của con người cuồng vọng háo danh, háo lợi, lợi dụng Chính Nghĩa phục vụ cho lòng tham vọng của mình, lòng tham vô đáy, vơ vét của cải, vơ vét quyền lực bao nhiêu cũng không đủ, trở thành kẻ Độc ác, Độc quyền, Độc tài, Độc trị mà nhân loại là nạn nhân của những con người này.
* * *
Hết phần 1 chương 9 Long Hoa Mật Tạng, mời xem tiếp phần 2 chương 9. Long Hoa Mật Tạng Kinh, được coi như là Bộ Kinh đại giải thoát. Giải thoát đói nghèo, giải thoát tội lỗi, giải thoát nô lệ, giải thoát ngu si, giải thoát hận thù, giải thoát địa ngục, giải thoát sanh tử luân hồi.
* * *
Go to the top of the page
 
+Quote Post

3 Trang V  < 1 2 3
Reply to this topicStart new topic
2 người đang đọc chủ đề này (2 khách và 0 thành viên dấu mặt)
0 Thành viên:

 



.::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 30th August 2025 - 05:06 AM